Tà Thần

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những kẻ trong làng chẳng bao giờ nỡ cho bé gái ăn đồ ngon. 

 

Theo như lời họ thì "Con gái là đồ lỗ vốn vô dụng, xứng đáng để ăn mấy thứ ngon lành ". 

 

Cơn mưa ào ào đổ xuống. Sơ Nhất xổm trong nhà, đưa mắt màn mưa bên ngoài, nhai những quả táo ngọt ngào. 

 

Ta nhân lúc trời đang mưa tranh thủ tắm rửa một trận thật sảng khoái, gột sạch hết đống râu lúa mì dính

 

5

 

Thấm thoắt vài năm trôi qua, giờ Sơ Nhất lên sáu lên bảy. 

 

Cuối cùng con bé cũng cao lớn thêm chút, bước còn lảo đảo xiêu vẹo nữa, thể tự lên núi nhặt củi

 

Mỗi lên núi nó đều đến tìm , mang chiếc bánh ngô mà giấu cho ăn. 

 

Ta đưa cho nó trứng chim, trái cây dại và một ít d.ư.ợ.c liệu thể bán lấy tiền. 

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Sau hai ba năm chăm bón, ruộng đất chân núi cũng cho thu hoạch khấm khá hơn, cuộc sống của dân làng dần dần trở nên định. 

 

Đến dịp Tết, trưởng thôn dẫn cúng thần linh, cúng tổ tiên, cúng những c.h.ế.t đường chạy nạn. 

 

Họ tụ tập cùng ăn uống, lóc đùa. 

 

Giấy tiền vàng mã chất cao như núi, đốt thành tàn tro cuốn theo gió bay lên trời, bay cả đầu

 

Ta phủi phủi đầu

 

Loài đúng là đồ phiền phức. 

 

Bà lão ôm c.h.ặ.t Sơ Nhất, bảo nó cũng quỳ lạy. 

 

"Lạy cha cháu , với họ rằng hiện giờ cháu đang sống , đừng bận lòng nữa, hãy yên tâm đầu t.h.a.i ." 

 

Sơ Nhất vẫn còn ngây thơ khờ khạo, ngoan ngoãn quỳ xuống, nhưng hướng về phía mà dập đầu ba cái. 

 

Xì, cha nó nào c.h.ế.t, chỉ là vứt bỏ nó thèm nhận thôi. 

 

quả thực nó nên lạy , cũng chẳng uổng công những năm qua họ chăm sóc nó. 

 

Lão t.ử đây thừa tư cách cha nó. 

 

Chỉ điều, ngày tháng của họ bao lâu thì rắc rối ập đến. 

 

"Đất ruộng của làng đang trồng trọt yên , thế mà Tần lão gia huyện bảo đó là đất của ông , cho bọn con trồng nữa. Muốn mua mảnh đất đó thì tốn đến một ngàn lượng bạc. Cả làng ai nhiều tiền thế, ông trưởng thôn đang cùng tìm cách giải quyết." 

 

Con bé nức nở : "Mảnh ruộng của con và bà nội cũng trong đó. Không ruộng đất, bảo đành bán con , may nhà giàu mới miếng cơm ăn. Con . Con , bà nội chỉ thui thủi một mất." 

 

Hết cách nên nó mới đến cầu cứu , còn mang theo cả trứng gà để cúng tế. 

 

Ta hít lấy hương vị thơm lừng của trứng gà, thầm khinh bỉ nó. 

 

Bản lo xong, còn bày đặt lo cho bà lão

 

Có mỗi một quả trứng gà mà dám đòi một ngàn lượng. Con nhóc ranh điên

 

Loài đúng là tham lam quá thể mà!

 

Quả thực vùng đất xung quanh làng Trâu Vàng chủ, nhưng mấy năm gặp thiên tai, đều bỏ hoang cả

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-than/chuong-3.html.]

Dân làng Trâu Vàng đều là những chạy nạn từ nơi khác đến, dần dần tụ tập sinh sống ở đây. 

 

Lúc họ bán mặt cho đất bán lưng cho trời để khai hoang, chẳng ai ngó ngàng tới, cũng chẳng ai nhảy nhận mảnh đất chủ. 

 

Đợi đến khi đất đai cày xới, nuôi dưỡng màu mỡ, thu hoạch chút ít, thì cái tên Tần lão gia khốn kiếp mới chui từ phán một câu là đất của ông

 

Đây chẳng là coi dân làng như những kẻ ngốc nghếch để bóc lột

 

Nhóc ranh lóc t.h.ả.m thiết quá, nhức hết cả đầu! 

 

Ta bạc. 

 

Ta là một Tà thần. Lúc đám cúng bái cũng chẳng dâng lên món đồ quý giá nào bao giờ. 

 

Ngọn núi của cũng chẳng bảo vật gì cả. 

 

Nếu núi vàng bạc châu báu, thì chẳng đến lượt chễm chệ ở đây trấn giữ. 

 

Ta đảo mắt về dãy núi Mây Mù phía xa, nơi đó chắc chắn bảo vật. 

 

Ta núp tán cây, bộ tịch dõng dạc : "Đừng nữa, mười ngày đây lấy bạc." 

 

6

 

Con bé lau khô nước mắt, ngẩng đầu về phía

 

"Tiểu thần tiên, cảm ơn ngài." 

 

Đôi mắt của nó vẫn đen láy, vẫn sáng trong như cái ngày nhặt

 

Ta thu dọn một chiếc tay nải, bắt đầu lên đường đến núi Mây Mù. 

 

Lúc rời , bầy khỉ núi rít lên những tiếng reo hò, còn gào thét rủa c.h.ế.t quách ở bên ngoài đừng vác mặt về nữa. 

 

Tức c.h.ế.t ! Không chỉ là đ.á.n.h với chúng vài trận thôi , đến mức trù ẻo như

 

Núi Mây Mù bảo vật, nhưng đó cũng một tên đại ca to xác trấn giữ mà chẳng thể nào đ.á.n.h bại

 

Ta nhỏ bé, yếu đuối, chẳng đáng để tâm, thể... 

 

"Cầu xin ngài đấy, ban cho một củ nhân sâm !" 

 

Ta quỳ sụp xuống ngay mặt Hổ Đại Vương. 

 

Hổ Đại Vương ườn t.h.ả.m cỏ êm ái nhất, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, thậm chí còn thèm đếm xỉa đến

 

Ta quỳ chậm rãi bò gần: "Hổ Đại Vương, cầu xin ngài đấy, ban cho tiểu nhân một củ thôi. Tiểu nhân chỉ cần đổi lấy một ngàn lượng bạc, nhiều hơn một đồng cũng lấy. Ngài sai bảo tiểu nhân gì cũng ." 

 

Hổ Đại Vương vung một vuốt hất văng

 

"Cút, dám gọi là Hổ Đại Vương thêm nữa thử xem." 

 

Cú tát đó xém chút nữa hất văng xuống tận sườn núi. Ta vội vã lồm cồm bò trở

 

"Hổ tiên nhân, Hổ đại nhân, Hổ tôn thượng, xin ngài đại nhân đại lượng chấp kẻ tiểu nhân, ban cho một củ nhân sâm . Chỉ một củ thôi mà." 

 

Linh khí ở núi Mây Mù dồi dào, mấy thứ nhân sâm linh chi vốn chẳng của hiếm. 

 

tất cả chúng đều là của Hổ Đại Vương, một ai phép đụng đến. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận