[Đã kiểm duyệt xóa bỏ] Khương Kiến Nguyệt [Lại che]
“Không ...”
Cô giáo cất lời cảnh cáo, học trò đành ngoan ngoãn chôn chân, nào dám manh động.
Gân xanh thái dương giật giật, y cúi , dùng đôi môi ủi phẳng hàng chân mày đang nhíu c.h.ặ.t của nàng. Chất giọng khàn đặc đến lạc cả tông: “Ngoan nào, thả lỏng , nàng là xót đấy.”
Động tác dịu dàng dỗ dành chẳng khác nào đang vuốt thuận lông cho một chú mèo nhỏ đang xù sừng.
Học trò kiên nhẫn giải đề, cô giáo cảm động đến mức nước mắt tuôn rơi lả chả. Lăng Tiêu lập tức tung chiêu Định Thân Chú.
Lòng chiếm hữu của y bùng nổ mười mươi: “Nguyệt Nhi, .”
Hàng mi “cô giáo” khẽ run, lời học trò ngoan ngoãn ngước mắt lên . Giờ kiểm tra bắt đầu, thí sinh chính thức cắm đầu đáp đề. Khổ nỗi, học trò là một tên học tra bẩm sinh. Cầm b.út đề mà cứ ngập ngừng đứt quãng, giải tự hỏi đúng sai. Thỉnh thoảng y lén ngẩng đầu lên dò xét ánh mắt cô giáo, thấy cô bảo đúng thì mới hăm hở tiếp, thấy sai là lật đật tìm cách sửa sai ngay tắp lự. Tất cả cố gắng đều là vì dâng hiến cho cô giáo Khương.
[Mỏi tay quá] “Đáp án đúng nàng?” là học trò hiếu học thì mới khả năng nắm mấu chốt của bài thi.
Khương Kiến Nguyệt [Cua đồng bò qua]. Móng tay nàng cào vội mấy đường tứa m.á.u lưng y. Cơn hỏa nhiệt trong cuối cùng cũng vơi bớt đôi phần. Lăng Tiêu trầm thấp, c.ắ.n nhẹ lên vành tai nàng: “Xem nàng thích.”
Tuy bài thi đề chẳng khó nhằn gì, nhưng học sinh dốt thì vẫn dốt, dù y cũng chỉ là “lính mới” chốn trường thi. nhờ sự trợ giúp tận tình của cô giáo Khương, y mới lĩnh hội bộ phương pháp giải đề đỉnh cao. Tựa như vạn mã thiên quân chen chúc đạp qua cây cầu độc mộc, cái tốc độ cày bài chẻ tre mới đúng chuẩn của một học sinh xuất sắc. Cô giáo cũng thấy vui lây cho học trò nhỏ.
“Cô giáo hài lòng ?”
Tại cái tên học trò cứ giải xong một câu ngoác miệng hỏi cô giáo “Em đúng ”, bộ tự đúng sai ? Bắt cô giáo sửa cho bao nhiêu hả? Câu 25 mà cô giáo nhọc lòng chữa mất tám tiếng đồng hồ, là thứ 8 đấy!
[Phiền c.h.ế.t !]
Cậu cứ thích hỏi đáp án đúng , cô giáo đây banh mắt sửa suốt tám tiếng , thôi mặc xác đúng sai, coi như đúng tuốt . Cô giáo Khương vui vẻ gật đầu, Lăng đồng học càng hăng hái hỏi, hỏi điểm dừng, đúng là quái t.h.a.i mà.
(Tác giả gào thét: Mấy l..m t.ì.n.h tội kiểu mập mờ thế , độc giả mà chắc vác d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t đứa tác giả ngu ngốc mất!)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-tat-nam-chinh-mot-cai-han-lien-liem-moi-khen-thom-np/chuong-26-dich-nu-doan-trang-bi-doc-tam-han-thot-len-bien-thai-26.html.]
“Ta là ai?” Y bức bách, nàng gọi kỳ tên . Khương Kiến Nguyệt trận mưa rền gió dữ xóc nảy đến mức b.úi tóc bung xõa, suối tóc đen nhánh trải dài như rong biển vương vãi gối. Nàng đột nhiên giơ tay, vung sức giáng xuống: “Bốp!”
“Đồ... đồ hỗn đản!”
Tiếng tát giòn tan vang vọng, vô cùng ch.ói tai giữa nhà kính trồng hoa tĩnh lặng.
Lăng Tiêu chẳng những nổi sùng mà còn nghiêng đầu, thè lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m lòng bàn tay đang đỏ lên của nàng, lưu luyến thả xuống một nụ hôn. Ánh mắt y u ám, dính dớp đến mức dọa : “Tay Nguyệt Nhi thơm quá.”
[Kéo rèm tắt đèn]
“Nàng thích tát thì cứ tát thêm vài cái nữa , da dày thịt béo, chịu đòn giỏi lắm.”
...
Khi bóng tà dương ngả dần về tây, chiếc giường gỗ vẫn liên tục phát những tiếng cọt kẹt bi thương như kham nổi gánh nặng. Khương Kiến Nguyệt đến nghẹn cả họng, đôi tay mềm nhũn vô lực cố sức đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ của y . “Ta chịu hết nổi ...”
Lăng Tiêu mút mát đôi môi sưng đỏ của nàng.
“Một cuối cùng thôi.”
[Cái câu 'cuối cùng' xài đến thứ mấy hả...]
Chờ cho mây tạnh mưa tan, y vòng tay bế ngang kiều nữ giải sạch sẽ d.ư.ợ.c tính về phía gian sườn, nơi hạ nhân tinh ý chuẩn sẵn nước ấm từ bao giờ. Trong chiếc bồn tắm rộng rãi, tiếng nước tí tách vang lên. Các ngón tay của Khương Kiến Nguyệt mềm oặt như b.ún, lười biếng cuộn trong khuỷu tay rắn rỏi của y, hất mặt lên lườm: “Chàng dám diễn kịch lừa ? Chẳng ?”
Lăng Tiêu cọ cọ cằm lên đỉnh đầu nàng, trong lòng ngập tràn sự vui sướng ngất ngây. Giọng y thỏa mãn hệt như một con sư t.ử đực đ.á.n.h chén no nê bụng: “Ừm, ban đầu quả thực , nhưng cứ đụng Nguyệt Nhi là thầy đố mày nên đấy.”
Lúc kỳ cọ cho nàng, lòng bàn tay y lướt qua những vệt đỏ lựng bên eo nhỏ. Do y dùng sức quá đà đây mà. Y lập tức hóa thành cún con bám , rũ đầu xuống cọ cọ vai nàng, xuýt xoa hôn lên những vết xước .
Khương Kiến Nguyệt khẽ run rẩy. Nàng thấy y khẽ bật , vùi sâu mặt hõm cổ nàng, tham lam hít một thật sâu mùi hương quyến rũ cơ thể nàng. “Nguyệt Nhi, vui lắm. Ta thích Nguyệt Nhi vô cùng.”
Trải qua một phen lăn lộn vật vã để giải trừ Vọng Xuân Tán, hai trần trụi ôm chìm đệm êm. Thiếu nữ kiệt sức, nhắm mắt thiu thiu ngủ mệt. Lăng Tiêu dùng ngón tay vân vê một lọn tóc đen nhánh của nàng, cúi đầu trân trọng đặt lên đó một nụ hôn, đáy mắt cuộn trào ngọn lửa chiếm hữu nồng đậm.
Thánh chỉ tứ hôn, y nhất định !