Ta tát nam chính một cái, hắn liền liếm môi khen thơm (NP)

Chương 25: Đích nữ đoan trang bị đọc tâm, hắn thốt lên: “Biến thái!” (25)

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lăng Tiêu…”

Nàng cất giọng thì thầm gọi tên y, thanh âm nhẹ bẫng, lả lơi tựa như một chiếc lông vũ cọ xát vành tai.

Khương Kiến Nguyệt vươn đôi cánh tay ngọc ngà quấn c.h.ặ.t lấy cổ y, in một nụ hôn mềm mại, ấm nóng lên khóe môi đang căng cứng.

Đầu óc Lăng Tiêu “ong” lên một tiếng, ranh giới lý trí vốn mỏng manh thoáng chốc sụp đổ tan tành.

Thiếu nữ phả thở ngọt ngào thơm ngát. Chiếc lưỡi đinh hương nhỏ xíu khẽ khàng l.i.ế.m dọc theo viền môi y, e ấp, rụt rè dò xét hệt như một chú mèo con đang khát nước.

Y cứng đờ ngay tại trận, dường như vẫn dám tin hiện thực hão huyền , cứ thế mặc cho nàng gì thì , vờn quanh vụng về đáp nụ hôn.

Mãi cho đến khi nàng hừ nhẹ một tiếng đầy bất mãn, đầu lưỡi hé mở hàm răng y cạy mở cửa ải. Y mới như bừng tỉnh cơn mộng mị, lập tức vươn tay giữ c.h.ặ.t lấy gáy nàng, luồn những ngón tay thon dài mái tóc tơ, dứt khoát đảo khách thành chủ, cướp lấy quyền chủ động mà đào sâu thêm nụ hôn ướt át .

[Hung hăng quá mất...]

Giữa lúc môi lưỡi quấn quýt giao triền, y nếm vị hăng hắc của mị d.ư.ợ.c xen lẫn vị ngọt lịm của rượu trái cây trong khoang miệng nàng. Tình tự chủ mà lặp lặp những cái chạm cọ xát, mút mát vệt nước bọt trong suốt vương khóe môi .

Đôi mắt y tối sầm , mang theo những tia mờ ám. Y thở hổn hển, tựa trán lên trán nàng, giọng điệu khàn đặc đến mức lạc cả tông: “Nguyệt Nhi… Nàng ? Ta thể chứ?”

[Thích hôn thì hôn, ăn thì ăn cho bằng !]

Trong đôi mắt nàng phủ mờ một tầng nước m.ô.n.g lung, nhưng khóe môi cong lên tạo thành một nụ rạng rỡ như vầng trăng khuyết: “Biết chứ, … Chàng là của , đương nhiên là …”

Ba chữ “là của chẳng khác nào mồi lửa ném thẳng đống rơm khô, lập tức châm ngòi bùng lên ngọn lửa d.ụ.c vọng hừng hực đang đè nén trong lòng Lăng Tiêu.

Nàng y! Y rốt cuộc chẳng thể nào dằn lòng khắc chế thêm một giây một phút nào nữa, lập tức phủ phục ép xuống. Chiếc áo choàng đen tuyền thêu chỉ bạc lột vứt chỏng chơ sang một bên, tà váy lụa màu tím mộng mơ và sắc đen huyền bí cứ thế quấn lấy , triền miên giao điệp.

Lăng Tiêu chầm chậm bóc tách từng lớp vỏ bọc để tìm kiếm kho báu mà y khát khao từ lâu. Thiếu nữ sớm nhuyễn nhừ thành một vũng nước mùa xuân, đuôi mắt ửng đỏ kiều diễm đến mức kinh tâm động phách, làn da trắng ngần như tuyết sương ch.ói lóa cả ánh .

“Không để dấu vết đấy…”

Lăng Tiêu gật đầu hừ hừ hệt như một chú cún con ngoan ngoãn. Y gấp gáp cúi , đặt nụ hôn lướt từ giữa trán dọc xuống , trượt qua hàng mi đang run rẩy bần bật, qua ch.óp mũi vểnh cao kiêu ngạo, cuối cùng dừng ở đôi môi đang sưng đỏ ngậm nước lấp lánh, mút mát say sưa nỡ rời.

Ánh mắt y đau đáu những vết xước rớm m.á.u do chính tay nàng cào cấu xương quai xanh. Là do y đến quá muộn. Y đầy xót xa vươn lưỡi l.i.ế.m láp dỗ dành những vết thương , cứ thế xuôi dòng trượt dần xuống

[Đoạn kiểm duyệt gạch bỏ]

Lăng Tiêu nuốt xuống sự ngượng ngùng đan xen, thành thạo tiến bước khai hoang một đường xuống...

[Đoạn tác giả sờ gáy nên sửa ]

... Lướt ngang qua vòng eo thon thả, y đỏ bừng mặt, nhẹ nhàng cúi sát xuống.

[Cua đồng bò qua, xóa sạch dấu vết]

[Tác giả: Mình khúc cứ đứt quãng thế tuột mood, nhưng vì để qua ải kiểm duyệt gắt gao nên đành c.ắ.n răng sửa sửa thôi, m.n thông cảm nha!]

“Ngoan nào.”

Một tay y đỡ lấy gáy nàng, tay bắt đầu mò luồn lách giữa những lớp váy áo xống lụa mỏng manh.

Lăng Tiêu dùng nụ hôn nồng nhiệt phong bế đôi môi kiều diễm của nàng.

Bàn tay chai sần nương theo đường cong của bắp chân, chậm rãi vuốt ve trượt ngược lên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-tat-nam-chinh-mot-cai-han-lien-liem-moi-khen-thom-np/chuong-25-dich-nu-doan-trang-bi-doc-tam-han-thot-len-bien-thai-25.html.]

[Xóa]

[Đại xóa đặc xóa, cắt H dã man]

[Xóa]

Gân xanh thái dương y giật giật vì dùng sức nhẫn nhịn cực độ. Lăng Tiêu cúi đầu hôn phớt lên vành tai nàng, chất giọng trầm khàn nhuốm đậm sắc d.ụ.c nồng nàn.

“Nguyệt Nhi ngoan của .”

Khương Kiến Nguyệt mở to đôi mắt ướt át dạt dào ánh nước. Nàng chỉ thấy trong đôi con ngươi vốn dĩ luôn thanh lãnh, cao ngạo của Thái t.ử giờ phút đang bùng lên hai ngọn lửa d.ụ.c vọng tối tăm, trong đó phản chiếu trọn vẹn hai gò má ửng hồng mị hoặc của chính .

[Đại xóa đặc xóa, xe đua quá tốc độ tuýt còi]

“Giải đề” mới một nửa, nàng uất ức vùi mặt hõm n.g.ự.c y, những giọt nước mắt sinh lý cứ thế lăn dài.

Lăng Tiêu hít ngược một lạnh đầy kìm nén.

“Giải cái đề thứ hai” xem chẳng mượt mà, dễ xơi như cái đề thứ nhất.

[Xóa]

Cả Khương Kiến Nguyệt cứng đờ như khúc gỗ.

[Xóa]

Lệ dâng tràn khóe mi.

[Xóa]

Y tuyệt đối là cố tình !

[Xóa]

“Chỉ là giải đề thôi mà…” Nàng nũng nịu giận dỗi.

Lăng Tiêu nghẹn đến mức thái dương lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, nhưng vẫn cố bật một tiếng khẽ, dịu dàng cúi xuống l.i.ế.m giọt nước mắt trào nơi đuôi mắt nàng.

“Ngoan lắm…”

[Xóa]

Yết hầu của y trượt lên trượt xuống đầy khó nhọc.

[Xóa]

Rốt cuộc y cũng chịu lùi , tạm rút quân.

Khương Kiến Nguyệt ngượng đến chín , vội vàng vươn tay định che đôi mắt đang hừng hực lửa tình của y, nhưng y bắt gọn lấy cổ tay, ấn c.h.ặ.t xuống bên gối.

Lăng Tiêu cọ trán lên trán nàng, giọng điệu trầm đục cất lên: “Nguyệt Nhi, nàng .”

Y tự tay tháo sợi đai ngọc bọc quanh eo. Lớp áo trong mỏng tang tuột xuống, phô bày nửa vạm vỡ, săn chắc. Vòng eo thon gọn, dẻo dai mà nàng từng thèm thuồng nhỏ dãi đây giờ đang căng lên, rãnh nhân ngư sâu hút kéo dài xuống , chất chứa một sức mạnh dồn nén quá lâu.

[Oa... Đẹp trai chảy nước miếng!]

Những đường cong cơ bắp góc cạnh, rõ nét tựa như đao khắc rìu tạc. Trên đầu vai vững chãi của y vẫn còn in hằn nguyên vẹn dấu răng hình bán nguyệt đỏ ch.ót do chính nàng ngứa răng c.ắ.n càn lúc nãy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận