Ta là beauty blogger nơi hậu cung

Chương 6

16

 

Ta nhìn Cẩm Tú, đầu nàng lắc như trống bỏi, hơn nữa ta đã dặn dò nàng không có việc gì thì đừng ra khỏi cung, ta tự nhiên là tin tưởng.

 

"Thị nữ của ta còn chưa ra khỏi cửa cung, lấy đâu ra bất kính? Chẳng lẽ là Quý phi nương nương tự mình đến cửa tìm bất kính sao?"

 

Huệ quý phi tự biết mình đến gây sự, không tìm được ta liền trút giận lên Cẩm Tú, nghe thấy lời mỉa mai của ta, lập tức thẹn quá hóa giận.

 

"Tô Cẩn Ngôn, ngươi thật láo xược! Dám cả gan chất vấn bổn cung!"

 

"Người đâu, bắt Cẩn quý nhân lại, giam vào Thận Hình ti!"

 

Ta ngẩng đầu lên, không phục mà phản bác: "Hậu cung này còn chưa đến lượt Huệ quý phi nương nương làm chủ, cung phi có tội, cũng phải do Hoàng thượng và Hoàng hậu xử lý."

 

Tề Hiểu Huệ tiến lên một bước, hung hăng bóp lấy cằm ta: "Hôm nay không phải, không có nghĩa là ngày mai, ngày kia không phải."

 

"Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ khiến ngươi, kẻ không biết điều, vong ân bội nghĩa này hối hận vì đã đứng sai phe."

 

Ta hất tay nàng ta ra, lạnh lùng nói: "Ta chưa từng coi ngươi là chủ tử của ta."

 

"Ngươi!" Tề Hiểu Huệ tức giận, giơ tay lên định tát ta, ta giơ tay lên đỡ, nhìn thẳng vào ánh mắt hung dữ của nàng ta.

 

"Thánh chỉ đến!"

 

Ta lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải biết Hoàng hậu phái người giám sát Tề Hiểu Huệ, ta cũng không có gan dám đối đầu với nàng ta.

 

Mọi người quỳ xuống tiếp chỉ, Tề Hiểu Huệ vẫn còn vẻ mặt không cam lòng.

 

"Huệ quý phi bất kính với Hoàng thượng, chặn đường long xa, phạt cấm túc trong cung, không triệu kiến không được ra ngoài."

 

Thánh chỉ này đến thật đúng lúc, ta không nhịn được mà bật cười, khiến Tề Hiểu Huệ liếc xéo ta một cái.

 

"Hóa ra tội bất kính này, bắt đầu từ nương nương, chúng ta thật không thể nào sánh bằng."

 

Bị thái giám tuyên chỉ mời hồi cung, Tề Hiểu Huệ nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo ta: "Tô Cẩn Ngôn, ngươi cứ đợi đấy, những kẻ dám đối đầu với bổn cung đều không có kết cục tốt đẹp!"

 

Nàng ta quay đầu lại nhìn ta bằng ánh mắt sắc lẹm, dường như quyết tâm lấy mạng ta, ta không khỏi rùng mình một cái.

 

"Cẩn quý nhân, Hoàng hậu nương nương muốn ta thông báo cho người, tối nay đến Cảnh Dương cung hầu hạ."

 

Ta gật đầu cảm tạ, đợi mọi người đi hết liền vội vàng dặn dò Cẩm Tú thu dọn đồ đạc.

 

"Chủ tử, chúng ta phải thu dọn gì ạ?"

 

"Đương nhiên là đồ vật đáng giá rồi! Đồ ngốc!"

 

May mà mấy hôm trước ta đã xuất cung, kiên trì chuyển đổi bạc thành ngân phiếu, nếu không thì thật sự phải dùng xe đẩy mới chở hết được.

 

17

 

Đến Cảnh Dương cung, Hoàng hậu nhìn cái bọc lớn của chúng ta, khuôn mặt căng thẳng cũng không nhịn được mà bật cười.

 

Dùng bữa tối cùng Hoàng thượng và Hoàng hậu, nghe Hoàng thượng kể chuyện thú vị hồi nhỏ, kể về sự thông minh, tài giỏi của Hoàng hậu.

 

Ta luôn cảm thấy Hoàng thượng tối nay dường như không ngừng nói, giống như muốn nói hết những điều muốn nói.

 

Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng hí của chiến mã, phá vỡ bầu không khí ấm áp và yên tĩnh của đêm nay.

 

Tiếng bước chân nặng nề đến gần, Hoàng hậu đột nhiên đứng dậy, trong mắt hiện lên sát khí.

 

Quay đầu lại nói với chúng ta: "Khóa chặt cửa cung, không có lệnh của ta, ai cũng không được mở cửa!"

 

Ta mím môi, trịnh trọng gật đầu: "Hoàng hậu cẩn trọng."

 

Nhìn Hoàng hậu mặc giáp, ta nghĩ, có lẽ Hoa Mộc Lan thay phụ thân tòng quân cũng oai phong lẫm liệt như vậy.

 

Trần Tam Thái, Cẩm Tú và ta tay cầm vũ khí, căng thẳng nhìn chằm chằm vào cửa cung.

 

Tướng lĩnh tạo phản ra lệnh tấn công, tiếng hô g.i.ế.c vang lên như thủy triều, tiếng va chạm của binh khí, tiếng kêu thảm thiết trong nháy mắt tràn ngập cả cung điện.

 

"Mở cửa! Hoàng hậu nương nương! Hoàng thượng phái chúng ta đến cứu giá!"

 

Vừa nghe liền biết là có gian trá.

 

Trước khi Hoàng hậu ra ngoài, ta đã thay đổi dung mạo cho nàng, kẻ địch căn bản không biết nàng đã ra ngoài nghênh địch.

 

Ta ra hiệu cho Cẩm Tú.

 

Cẩm Tú gật đầu, giả vờ đáp lại: "Tướng quân đợi chút, cửa cung đã khóa, mở ra rất mất thời gian, để nô tỳ vào bẩm báo nương nương!"

 

Tranh thủ thời gian trì hoãn, chúng ta vội vàng đưa Hoàng thượng đến mật thất.

 

"Hoàng thượng, yên tâm, chúng ta nhất định sẽ liều mạng bảo vệ người."

 

Hoàng thượng nhỏ giọng nói: "Cẩn Ngôn, đừng đi, nguy hiểm."

 

Ta hất tay người ra, lạnh nhạt nói: "Hoàng hậu nương nương còn đang ở ngoài huyết chiến, ta đã an toàn hơn nàng ấy rất nhiều rồi."

 

Trở lại sân, lại phát hiện quân phản loạn bên ngoài đang ồn ào.

 

Hình như đã phát hiện chúng ta đang câu giờ, đang gào thét muốn xông vào.

 

Tay ta cầm kiếm đã ướt đẫm mồ hôi, Cẩm Tú hai tay cầm rìu, cũng lo lắng nuốt nước bọt liên tục.

 

Thật lòng mà nói, chúng ta chỉ là hai con gà mờ.

 

Đợi quân phản loạn xông vào, chúng ta chỉ có nước chịu trận.

 

Nhưng không đánh, đầu hàng cũng chết.

 

Cân nhắc hai bên, ta cảm thấy vẫn nên anh dũng chống trả thì hơn.

 

Lỡ như có thể mang theo được một tên thì cũng không lỗ.

 

Thấy cửa cung sắp bị phá vỡ, ta đã chuẩn bị tinh thần tử trận.

 

"Xông lên!"

 

"Giết!"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận