Ta là beauty blogger nơi hậu cung
Chương 5
13
Trần Tam Thái lo lắng nhìn Hoàng thượng trên giường, còn cảnh giác đánh giá ta.
Ta lau lớp trang điểm trên mặt, dí sát mặt vào để chứng minh: "Là ta, ta là Cẩn quý nhân."
Trần Tam Thái nhìn ta kỹ một lúc mới xác nhận thân phận của ta, vừa định hỏi ta tại sao lại ở đây thì Hoàng thượng tỉnh lại.
"Khụ khụ... Trẫm đang ở đâu?"
"Khải tấu Hoàng thượng, người vừa mới ngất xỉu ở Ngôn Mỹ Đường, đây là hậu đường của nó."
Hoàng thượng khẽ thở dài, một lúc sau mới phát hiện ra ta: "Tô Cẩn Ngôn?"
Ồ, trí nhớ của Hoàng thượng vậy mà lại tốt như vậy, ngay cả một phi tần chưa từng thị tẩm cũng nhớ rõ.
"Thiếp tham kiến Hoàng thượng."
"Ở ngoài cung thì miễn lễ, Ngôn Mỹ Đường này của ngươi kinh doanh không tồi, hôm nay vi hành ngang qua liền ghé vào xem thử."
Ta hoảng sợ quỳ xuống tạ tội: "Xin Hoàng thượng thứ tội! Thiếp đáng tội."
"Thôi đi, nếu thật sự biết tội thì cũng sẽ không làm chuyện này, trẫm thật sự muốn phạt ngươi cũng sẽ không đến đây xem."
Vào cung ba năm, đây là lần đầu tiên nói chuyện với Hoàng thượng nhiều như vậy.
Ta cảm thấy người là một vị vua dễ gần.
Nhưng tính cách như vậy vốn không thích hợp làm vua của một nước, thấy sắc mặt người tái nhợt, ta thậm chí còn có chút lo lắng.
"Chuyện hôm nay, ngươi không cần bẩm báo Hoàng hậu, kỳ thực nàng ấy đều biết cả."
Tiễn Hoàng thượng rời đi không lâu, Hoàng hậu cũng quay lại Ngôn Mỹ Đường, một canh giờ rời đi, không biết đã gặp ai.
Suốt dọc đường im lặng không nói, mặt mày ủ rũ, thỉnh thoảng lại thở dài khe khẽ.
Ngay cả tâm trạng của ta cũng bị ảnh hưởng, Cẩm Tú len lén quan sát ta, chủ tớ hai người ngồi quanh lò than, nói chuyện rải rác.
"Cẩm Tú, nếu ngươi có cơ hội xuất cung, ngươi muốn ra ngoài làm gì?"
"Ừm... Nô tỳ muốn đi học, biết đọc biết viết."
"Định hướng thật tốt, ta còn tưởng ngươi sẽ muốn tìm một người tốt mà sống hạnh phúc đến cuối đời."
Cẩm Tú kể lắt nhắt về chuyện hồi nhỏ của nàng, làm thế nào mà bị bán vào cung, rồi gặp được ta.
Dưới hơi ấm của lò than, mí mắt ta dần dần nặng trĩu, không bao lâu thì ngủ thiếp đi.
Lờ mờ cảm nhận được cửa bị mở ra, một luồng gió lạnh thổi vào, lạnh đến mức ta rụt người vào trong chăn, trùm kín mít.
Cứ lắc lư như vậy, ta mơ màng, khoan đã, ta ngủ trên giường sao lại lắc lư?!
Giật mình, ta vội vàng mở mắt ra, bản thân đã bị nhét vào kiệu, không biết đang bị đưa đi đâu, len lén quan sát âm thanh xung quanh, cho đến khi ta nghe thấy một tiếng ho quen thuộc.
14
Nhìn Hoàng thượng nằm trong lòng Hoàng hậu, trong lòng ta lập tức cảm thấy bất an, nhìn sắc mặt người, dường như sắp tắt thở bất cứ lúc nào.
"Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng người..."
Hoàng hậu nghẹn ngào nói: "Hoàng thượng, mắc bệnh nặng, đã không còn nhiều thời gian..."
Ta nhất thời không biết phản ứng như thế nào, đứng ngây người ra đó.
Đối với ta, Hoàng thượng chỉ là một người xa lạ, tuy ta thương cảm cho người, nhưng cũng không có quá nhiều cảm xúc đau buồn.
"Cẩn Ngôn, bổn cung có một việc cần ngươi giúp đỡ."
"Hoàng hậu nương nương, thiếp nguyện dốc lòng tận lực."
Mãi đến khi ta hóa trang thành Hoàng thượng, ngồi ngay ngắn trên đại điện nhìn bá quan văn võ, ta mới bắt đầu hối hận vì những lời mình đã nói tối qua.
Trời ạ, cả đời này chưa từng làm chuyện lớn như vậy.
Không biết là do căng thẳng, hay là do mặc quá nhiều lớp quần áo để ngụy trang thành hình dáng của Hoàng thượng, dù sao thì ta ngồi một lúc đã toát mồ hôi đầm đìa.