Ta là beauty blogger nơi hậu cung

Chương 4

10

 

"Bằng hữu, chủ tử, Cẩm Tú nào có phúc phận được làm bằng hữu của người. Hu hu hu..."

 

Nàng vốn đã cố gắng nhịn khóc, cuối cùng cũng không kìm nén được mà òa lên nức nở, ta nhẹ nhàng vỗ về vai nàng, tiện thể đuổi hai tên vong ân bội nghĩa kia đi.

 

Đợi Cẩm Tú bình tĩnh lại, ta nắm tay nàng sải bước đi về phía trước.

 

"Chủ tử, đây không phải đường về cung."

 

"Ta biết, ta muốn đến Cảnh Dương cung."

 

Cẩm Tú vội vàng kéo ta lại, lo lắng nói: "Giờ này đêm đã khuya, vì nô tỳ mà làm kinh động đến Hoàng hậu thật sự không ổn."

 

Ta vỗ tay nàng: "Yên tâm, Hoàng hậu nhất định sẽ không trách tội."

 

Nắm c.h.ặ.t t.a.y Cẩm Tú, ta lấy hết can đảm gõ cửa Cảnh Dương cung.

 

Cung nữ canh cửa nhìn chúng ta một cái, định bụng đóng cửa lại, ta đưa tay chặn cửa, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh nói: "Ngươi không bẩm báo, sao biết Hoàng hậu nương nương không gặp ta."

 

"Cẩn quý nhân, nương nương đã an giấc, thỉnh an xin mời ngày mai hãy đến, đêm khuya kinh động nương nương, người có biết tội không?"

 

Ta mặt không đổi sắc, nói: "Nếu làm lỡ đại sự của Hoàng hậu nương nương, tội này ngươi gánh nổi sao?"

 

Thấy ta nghiêm túc, sợ những lời ta nói là thật, nàng ta suy nghĩ một lát rồi vẫn quyết định vào trong bẩm báo.

 

Ta một mình quỳ giữa chính điện, uy áp tứ phía của cung điện rộng lớn khiến ta dần dần toát mồ hôi lạnh.

 

"Hoàng hậu nương nương giá đáo."

 

Theo tiếng hô vang lên, ta vô thức cúi đầu thấp hơn.

 

Thầm than vãn cái thời đại c.h.ế.t tiệt, không có nhân quyền này.

 

"Nghe nói, ngươi có chuyện quan trọng muốn thương nghị với bổn cung?"

 

"Thiếp không dám, thiếp chỉ là muốn tìm kiếm sự che chở của nương nương."

 

Hoàng hậu đáp lại bằng giọng điệu không chút gợn sóng: "Đều là tỷ muội trong cung, sống hòa thuận với nhau, sao lại nói đến che chở?"

 

"Điều thiếp cầu xin chỉ là được sống bình an cả đời với cung nữ Cẩm Tú, không cầu gì khác, nguyện ý tận lực vì nương nương, xin nương nương thành toàn."

 

"Bổn cung không hứng thú với việc trang điểm làm đẹp, e là không có chỗ nào để Cẩn quý nhân tận lực."

 

Ta nuốt nước bọt, thẳng người dậy, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Hoàng hậu: "Nương nương có biết, khi trang điểm là lúc phụ nhân thả lỏng nhất, khi vài tỷ muội cùng nhau trang điểm, dưỡng da, càng dễ dàng tiết lộ không ít chuyện nhà không?"

 

Hoàng hậu nhìn ta với vẻ thích thú: "Nói tiếp đi."

 

"Thiếp có thể mở một tiệm trang điểm cho nương nương ở ngoài cung, dùng để thu thập tình báo."

 

Hoàng hậu mỉm cười: "Quả là người thông minh có thể trọng dụng, bổn cung sẽ thành toàn tâm nguyện của ngươi."

 

11

 

Bước ra khỏi Cảnh Dương cung, ta liền mềm nhũn chân, vịn vào người Cẩm Tú.

 

"Chủ tử, người không sao chứ?"

 

Ta muốn nuốt nước bọt, nhưng cổ họng khô khốc đã sớm nóng rát, dùng giọng khàn khàn kéo Cẩm Tú đi một mạch về Vĩnh Xuân cung.

 

Vào đến tẩm điện, ta cầm ấm trà lên tu ừng ực, uống gần hết nửa ấm nước mới bình tĩnh lại.

 

"Chúng ta thế đơn lực bạc, muốn đối đầu với Huệ quý phi đang như mặt trời ban trưa, chỉ có thể dựa vào Hoàng hậu."

 

Tuy ta không hiểu rõ cốt truyện của quyển sách này, nhưng trong khoảng thời gian xuyên sách cũng rất chú ý đến thông tin của những người có quyền thế.

 

Nếu không thì đến lúc c.h.ế.t như thế nào cũng không biết.

 

Hoàng hậu là nữ nhi của Thái phó, tài hoa hơn người, mưu lược hơn người, nhưng tiếc là thân nữ nhi, cả đời tài năng chỉ có thể bị vùi lấp trong hậu cung.

 

Huệ quý phi là tiểu nữ nhi của Đại tướng quân hộ quốc, phụ thân và ca ca chinh chiến nhiều năm, lập được nhiều chiến công hiển hách.

 

Vì vậy, Huệ quý phi ở trong hậu cung được sủng ái mà kiêu ngạo, thường không coi Hoàng hậu ra gì, Hoàng thượng cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Bị cuốn vào cuộc tranh đấu giữa Hoàng hậu và Huệ quý phi, không phải là điều ta mong muốn, nhưng ở dưới mái hiên người khác, sao có thể không cúi đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận