“Mẹ cứ dưỡng thương cho , để Tiểu Tình với cô con dâu hiền thảo hiếu thuận đó chăm sóc t.ử tế.”
“Con là ngoài, xin phép .”
Vương Xuân Hoa và Vương Vũ Tình lưu luyến rời .
vì sĩ diện mà tiện mở miệng xin , cầu xin ở .
Vừa khỏi bệnh viện, lập tức trả lời quản lý:
“Em nghĩ kỹ , em chấp nhận cơ hội cử học tập .”
Vốn dĩ, vẫn còn do dự.
lo thích nghi với cuộc sống ở nước ngoài, hiểu ngôn ngữ nước ngoài.
nếu nhân cơ hội rời một thời gian, e rằng nhà họ Vương sẽ bám lấy .
Mỗi ngày học tập ở trụ sở chính ở nước ngoài đều trọn vẹn.
Ngày nào cũng kiến thức và đống tiếng Anh hiểu hành hạ.
trưởng thành lên trong chính sự đau đớn đó.
Ở đây ai kỳ thị chỉ vì học lực của là cao đẳng.
Những tinh bán hàng đến từ khắp nơi thế giới tụ họp một chỗ, dùng tiếng Anh với đủ kiểu khẩu âm khác để chia sẻ kinh nghiệm trong ngành của .
Chỉ trong vòng một tháng, năng lực của tiến bộ thần tốc.
Lúc gọi video với Thư Ninh, cô kinh ngạc:
“Tuệ Tuệ, bây giờ đúng là một phụ nữ ưu nhã, tự tin và đầy mê hoặc.”
Giọng cô đột nhiên chuyển hướng:
“ , bây giờ đúng là rơi hố lửa, ngoi lên cũng nổi.”
lập tức hiểu , cô đang đến Vương Triệu Vũ.
Nghe Thư Ninh kể, khi họ kết hôn, Triệu Dao Dao cũng còn là dáng vẻ ngây thơ trong sáng như nữa.
Cô ghét cuộc sống ở chung với chồng và em chồng.
Cô yêu cầu Vương Triệu Vũ mua nhà, dọn ngoài ở.
Vương Triệu Vũ lấy tiền, thế nên hai cãi ngừng.
Vết bỏng của Vương Xuân Hoa ai thật lòng chăm sóc, hồi phục kém.
Vết thương liên tục mưng mủ, bà mấy phát sốt, sẹo để cũng lớn.
Triệu Dao Dao từng việc nhà, Vương Xuân Hoa dù kêu đau lưng mỏi chân thế nào cũng vô dụng.
Nấu cơm, giặt quần áo, dọn dẹp phòng ốc, tất cả bà đều tự .
Không bao nhiêu , bà than oán rằng Vương Triệu Vũ mù mắt nên mới ly hôn với , cưới về một cô con dâu như thế .
Vương Triệu Vũ phiền chán đến cực điểm, hỏi ngược bà :
“Chẳng chính cảm thấy Tuệ Tuệ xứng với con, cứ một mực xúi giục bọn con ly hôn ?”
Vương Xuân Hoa cãi :
“Mẹ chỉ buột miệng vài câu thôi, con ly hôn , bản con đầu óc ?”
Trong nhà một ngày yên .
Vương Triệu Vũ tuyệt vọng đập cửa bỏ .
Vương Vũ Tình cũng chẳng khá hơn là bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/su-diu-dang-cua-toi-khong-danh-cho-ke-vong-an-boi-nghia/8.html.]
Năm nay cô mới học năm hai đại học, mà Triệu Dao Dao bắt đầu sắp xếp xem mắt.
Cô chịu, Triệu Dao Dao liền ép cô :
“Cô lớn thế mà còn bám ở nhà, ăn của nhà uống của nhà ?”
“Cô dọn phòng , bọn sinh con kiểu gì?”
“Sau nghỉ hè nghỉ đông, cô cũng về đây ở nữa.”
“Hoặc là lấy chồng, hoặc là tự ngoài .”
“Sau học phí và tiền sinh hoạt của cô, cô sẽ chi nữa.”
Mỗi ngày, Vương Triệu Vũ đều sống trong cảnh gà bay ch.ó sủa.
Thư Ninh nhận xét:
“Tự tự chịu, nông nỗi cũng là đáng đời.”
“Có ngày lành mà hưởng, lòng yên phận, lúc nào cũng núi trông núi nọ, loại đó cả đời cũng sẽ hạnh phúc.”
Cô bổ sung:
“Vương Triệu Vũ còn đến tìm tớ mấy nữa, moi từ chỗ tớ xem .”
“Cậu trả lời ?”
“Tớ bảo nếu còn đến gần tớ nữa, tớ sẽ kiện quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c.”
“Dù tớ cũng là luật sư, khởi kiện một vụ thật sự chẳng khó chút nào.”
giơ ngón cái với cô .
Thư Ninh tiếp tục :
“Anh còn , đây cứ tưởng là kiểu hiền lành ngoan ngoãn, tính khí, chuyện gì cũng thể bao dung.”
“ bây giờ mới , mới là kiểu quyết định thì sẽ đầu.”
Thư Ninh thấy vô lý:
“Tuệ Tuệ, mà đến bây giờ mới tính cách của .”
Chúng thêm một vài chuyện linh tinh khác, mới cúp điện thoại.
ngoài cửa sổ, màn đêm yên tĩnh.
tâm cảnh của lúc so với đêm ở khách sạn mấy tháng , khác .
Đời là biển lớn mênh mang, núi nối tiếp núi thành sông.
Những chuyện từng khiến đau đến c.h.ế.t sống , bây giờ nghĩ , nhạt như khói mây.
Có lẽ Vương Triệu Vũ hiểu.
Những cô gái lớn lên trong gian khó như chúng , giỏi nhất chính là ngừng cố gắng chạy về phía .
Khi chọn , sẵn sàng vì điều đó mà bỏ tất cả.
khi chọn rời , cũng chỉ là một đoạn trải nghiệm đường đời của mà thôi.
Những gì thể đ.á.n.h gục , cuối cùng chỉ khiến mạnh mẽ hơn.
Người duy nhất trong đời thể dựa , chỉ chính .
Về điều đó, từng hoài nghi.
Giá trị của , từng cần gia đình nào đến phán xét.
Còn cả nhà họ, mới là loại xứng hạnh phúc.
Hết truyện.