Editor: Trang Thảo.
Nhìn bàn việc đầy văn kiện, bà ngoại bỗng rút khỏi cơ thể : “Cháu gái , mấy việc giấy tờ thì bà ngoại chịu, giúp một chút nào .”
Trang Thảo
Bà ngoại rút , như quả bóng xì , khòm lưng, cúi đầu thật thấp. Nào ngờ bà ngoại nghiêm giọng mắng: “Thẳng lưng lên, đừng gù. Nhìn xem thể thống gì .”
Thế là vô thức thẳng lưng, bắt đầu việc.
Đang mải mê việc, bỗng nhiên tin nhắn WeChat tới. Mở xem, hóa là Tạ Quân gửi: [Quản lý của các cô khó cô chứ?]
ôm điện thoại ngớ ngẩn. Đây là đầu tiên một bạn nam chủ động nhắn tin quan tâm như . Phía bỗng truyền đến giọng điệu quái gở của một mụ đồng nghiệp: “Chà, tìm bạn trai ? Còn mách bạn trai chuyện quản lý nữa cơ đấy.”
đầu , mụ đang bưng cốc cà phê, từ cao xuống điện thoại của . Theo bản năng, úp điện thoại xuống bàn, vẻ mặt đầy quẫn bách.
“Đừng ngại chứ, bạn trai tâm lý thế còn gì, mau trả lời .”
Mụ chẳng buồn che giấu vẻ giễu cợt.
Chỉ thấy bà ngoại thở dài một tiếng nặng nề, bà nhập . ngả ghế, bắt chéo chân, gõ WeChat : “ là rùa rơi hũ muối, loại rùa rảnh rỗi như chị mặn c.h.ế.t luôn !”
Câu khiến xung quanh bật .
“Cô!” Mụ nghiến răng trừng mắt .
trả lời xong WeChat liền chìa màn hình điện thoại mặt mụ : “ hồi âm xong đây, chị to cho cùng .”
Mụ thấy nội dung liền giậm chân, hậm hực . theo, gào lên: “Chẳng chị thích xem chuyện riêng tư của khác lắm ? Thế nào ?”
Đợi mụ xa, mới vội vàng thu hồi tin nhắn gửi cho Tạ Quân: [Nhìn cái gì mà , đồ ch.ó.]
Tạ Quân nhắn ngay: [?]
bình tĩnh giải thích: [Không mắng , mụ đồng nghiệp thích lén tin nhắn, đoạn đó là cố ý gõ cho mụ xem thôi.]
Tạ Quân hồi âm: [Lần nếu họ còn lén, cô thể báo cảnh sát, vì hành vi đó dấu hiệu vi phạm Điều 42, khoản 6 của Luật Xử phạt Quản lý Trị an.]
Bà ngoại đảo mắt, thầm mắng: “ là cái đồ gỗ mục, bảo nó hóng chuyện cùng thì nó phổ biến pháp luật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-sot-dem-khuya-nho-hu-tro-cot-sua-bot/chuong-7.html.]
thì thầm: “Con thấy đúng mà?”
Bà ngoại kịp mắng thì gã quản lý chạy tới gây sự.
Gã in phương án gã , đập mạnh xuống mặt : “Đây là phương án cô đấy ? Con ch.ó buộc cái bánh bao cổ còn hơn cô! Làm ngay, xong thì cút!”
Vẫn là bà ngoại chiếm giữ cơ thể . gã với vẻ bất cần: “Anh bản lĩnh thì sa thải , thì nhịn. Đây vốn là phương án của , xong là do bằng con ch.ó là do ai buộc bánh bao cổ ?”
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng trầm trồ.
“Mạnh Tinh Tú! Hoặc phương án, hoặc biến!” Gã quản lý giận quá hóa dại.
mỉm , xoay màn hình máy tính về phía gã: “Ngại quá, lỡ gửi phương án cho Tần tổng . Tần tổng khen , còn bảo đây là bản cuối cùng. Bây giờ bắt sửa chẳng khác nào đang nghi ngờ tính chuyên nghiệp của Tần tổng.”
liên tục lôi Tần tổng lá chắn khiến gã quản lý cứng họng, mặt trắng bệch.
Lúc , một kẻ cận của gã tiến lên khuyên: “Quản lý bớt giận, chắc là Mạnh Tinh Tú uống nhầm t.h.u.ố.c nên mới dám va chạm với .”
liếc : “Biết thì cho t.ử tế, thì chung mâm với ch.ó . Đi vệ sinh xong súc miệng ?”
dậy, đá văng ghế rời khỏi chỗ .
Vào đến phòng nước, bà ngoại rút khỏi cơ thể, còn thì ôm cốc nước run bần bật. quanh, thấy ai mới thì thầm: “Bà ngoại ơi, thế con sa thải mất.”
“Thế con ở đây cái bao trút giận, bắt nạt cả đời, là liều một phen để đổi đời?” Bà ngoại hỏi.
Nghĩ đến những ngày chèn ép, nghiến răng, cúi chào thật sâu trung: “Xin bà ngoại dẫn dắt con thoát khỏi bể khổ !”
Sau khi bà ngoại chấn chỉnh một trận, quả nhiên còn ai dám đến mặt gây chuyện nữa.
Buổi chiều, Tạ Quân tranh thủ lúc rảnh rỗi nhắn cho vài tin: [Chuyện hôm qua cô sợ, thật ngại quá. Tối nay mời cô một bữa cơm, coi như lời xin .]
Nhìn màn hình điện thoại, tim đập loạn nhịp. Đây là đầu tiên một trai chủ động hẹn .
“Nhìn ngẩn đó gì, mau trả lời chứ.” Bà ngoại sốt sắng thúc giục.
“Con đồng ý ngay thì vẻ lỗ mãng quá bà?” dè dặt hỏi.