Editor: Trang Thảo.
Thang máy tới, đám đồng nghiệp ùa , chen sang một bên. Thấy đủ, bọn họ định nhấn nút đóng cửa, thản nhiên đưa tay chặn .
Người gần cửa bực bội : “Hết chỗ , đợi chuyến !”
lấy bình kỷ t.ử trong túi , vặn nắp bình bộ định đổ khe thang máy: “ mà lên thì hôm nay tất cả các đều bò bộ lên tầng hai mươi cùng đấy.”
“Cô định cố ý phá hoại tài sản ? Chúng gọi bảo vệ báo cảnh sát bắt cô bây giờ!” Một mụ đồng nghiệp khác cao giọng cảnh cáo.
lạnh lùng: “Góc là góc c.h.ế.t của camera, chẳng chụp gì . Trái là các nên cẩn thận, bắt nạt nơi công sở là thể khởi tố đấy. Mọi bằng chứng, văn bản, tin nhắn WeChat đều lưu cả .”
“Cô... cô...”
Đám đồng nghiệp trong thang máy im bặt, ai dám nhấn nút đóng cửa nữa. đường hoàng bước ngay chính diện.
Ngay khoảnh khắc cửa thang máy sắp đóng , một bóng lách . Những đồng nghiệp khác vội vàng cúi đầu chào gã quản lý, nhưng gã chẳng buồn để ý, chỉ chỉnh cổ áo đối diện cửa thang máy.
Thế nhưng thang máy vang lên tiếng chuông báo quá tải, cửa đóng . Gã quản lý nghiêng đầu , đám đồng nghiệp phía cũng đổ dồn ánh mắt về phía .
nhai kẹo cao su lộ vẻ khó chịu: “Nhìn cái gì mà ? Quá tải do , ai là lên cuối cùng? Xuống ngay.”
trợn mắt thẳng gã quản lý.
“Mạnh Tinh Tú, cô...”
Gã quản lý chỉ tay mũi , kịp hết câu thì bồi cho gã một cước, đạp văng gã khỏi thang máy: “Nói nhảm với thêm câu nữa là muộn giờ quẹt thẻ mất.”
Gã quản lý lộn nhào ngã sấp mặt đất, nhất thời kịp hồn. đảo mắt trắng dã, nhấn nút đóng cửa liên tục. Cửa thang máy phản chiếu hình ảnh đám phía đang chằm chằm đầy kinh hãi.
nghiêng đầu liếc qua, bọn họ lập tức mặt hướng khác.
“Nhìn cái gì? Muộn một phút trừ hai trăm tệ, các cũng xuống bồi ?”
Tất cả lặng lẽ dạt , ai dám ho he nửa lời. Đến tầng lầu công ty, bọn họ còn như khi ùa chen lấn xô đẩy nữa. bọn họ một cái: “Các xuống ?”
“Chúng vội, vội.” Người gần nút bấm gượng gạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-sot-dem-khuya-nho-hu-tro-cot-sua-bot/chuong-6.html.]
khẽ nhếch môi lạnh nhạt. Quay đầu , thấy bà ngoại lẩm bẩm: “Cháu gái thấy ? Đều là hạng bắt nạt kẻ yếu thôi, hôm nay học cho kỹ nhé.”
Lòng tràn đầy cảm kích: “Yên tâm bà ngoại, con đang ghi chép nghiêm túc đây ạ.”
mới vị trí việc, gã quản lý hùng hổ tới, quăng mạnh xấp văn kiện xuống bàn để thị uy.
Gã gầm lên: “Mạnh Tinh Tú, chuyện lầu cô ý gì hả?”
vẻ ngơ ngác nhưng cố tình thật to cho cả văn phòng cùng : “ còn tưởng quản lý đêm qua nhảy ở bar Xoài đến tận sáu giờ sáng nay, tỉnh rượu nên trượt chân ngã chứ ạ!”
Lúc , thấy đám đồng nghiệp xung quanh bắt đầu nhỏ giọng bàn tán: “ sửa phương án đến tận hừng đông, lướt khoảnh khắc thấy quản lý đăng tin bảo vẫn đang ở công ty tăng ca cơ mà?”
“ cũng thấy! Tần tổng còn nhấn thích cái tin đó nữa.”
“Hả? Hôm qua quản lý còn bắt tăng ca, là tất cả đều ở . viện, còn cách nào khác, dùng một ngày nghỉ lễ để đổi lấy việc tan đúng giờ đêm qua đấy.”
Những lời chất vấn dồn dập ập đến khiến gã quản lý mất mặt. Gã chỉ tay , trừng mắt một cái thật dữ tợn thẳng về phòng việc.
Kịch hạ màn, đám đông cũng tản như ong vỡ tổ, ai nấy đều về chỗ .
Một gã đồng nghiệp nắm rõ tình hình vẫn tìm cách đè đầu cưỡi cổ . Hắn hấp tấp cầm một xấp tài liệu ném lên bàn : “Mạnh Tinh Tú, thời gian thì giúp chỉnh lý đống văn kiện một chút? Lát nữa sếp cần dùng gấp.”
chỉ đống văn kiện trải kín bàn : “Anh thấy thời gian ?”
Hắn mất kiên nhẫn chỉ xấp tài liệu mang tới: “Đống của cô quan trọng, cái của . Nếu lát nữa sếp trách cô thì đừng đổ tại .”
“Anh đợi một chút, thể nhắc từ đầu những lời ?”
giơ tay hiệu tạm dừng. Gã đồng nghiệp chút ngơ ngác, hồi lâu mới mở miệng: “Có thời gian ...”
“Không thời gian.”
thản nhiên hất tung xấp văn kiện đặt bàn xuống đất.
Hắn với vẻ mặt kinh ngạc tột độ. liếc một cái: “Đứng đực đấy gì? Định vật trang trí cho chỗ của ?”
Trang Thảo
Gã đồng nghiệp vội vàng nhặt tài liệu lên lủi thủi mất.