Sống Sót Đêm Khuya Nhờ Hũ Tro Cốt Sữa Bột

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Đây là đầu tiên bật quản lý. Gã chắc cũng choáng váng. Đầu dây bên im lặng hồi lâu, tiếp tục: “Bảo cô tăng ca phương án mà cô xem cô năng cái kiểu gì đấy!”

 

“Sao nào, đang chạy chỉ tiêu cho Diêm Vương , sợ đột t.ử kịp ? Dù cũng là c.h.ế.t, tin đêm nay chạy đến cửa nhà treo cổ !”

 

Đối phương rõ ràng đáp trả thế nào, mắng một câu “Bệnh thần kinh” vội vàng cúp máy.

 

Luồng sức mạnh trong đột ngột rút . thẫn thờ hồi lâu mới hồn. Gã quản lý chịu thua ? Cảm giác tinh thần và thể xác đều vô cùng sảng khoái. lập tức quỳ xuống, hai tay chắp n.g.ự.c, trung với vẻ mặt thành tâm: “Bà ngoại ơi, cầu xin hãy miệng cho con , như con sẽ bao giờ bắt nạt nữa.”

 

Bà ngoại thở dài: “Ôi, cái nhà sinh đứa vụng miệng như con cơ chứ.”

Bình thường mỗi ngày đều đến sớm một tiếng để dọn dẹp bàn việc, còn lấy nước cho gã quản lý.

 

Thế nhưng hôm nay, bà ngoại “nhập” , trang điểm kỹ càng, xỏ đôi giày cao gót mua từ hồi phỏng vấn, gương khí thế ngời ngời: “Từ hôm nay trở , con chính là Nữu Hỗ Lộc - Mạnh Tinh Tú!”

 

Bà ngoại chiếm giữ cơ thể , bước những bước oai phong khỏi nhà.

 

Đầu ngõ, thấy Tạ Quân đang tựa thành xe, gặm bánh rán trái cây. Thấy xuất hiện, rõ ràng sững một lúc, mãi mới nặn nụ : “Hôm nay trông cô khác hẳn hôm qua nhỉ.”

 

Trang Thảo

“Cảm ơn, thể cho quá giang một đoạn ?”

 

Hiện tại bà ngoại thao túng, chẳng khách khí chút nào mà thẳng ghế phụ.

 

Tạ Quân cũng vội vàng lên xe: “ vốn định tới đón cô đấy. Sợ vì mấy lời hôm qua của mà gã quản lý khó cô, nên định bụng lên tận nơi chuyện với .”

 

“Anh lấy phận gì mà chuyện với ?”

 

bỗng nhiên ghé sát , với ánh mắt nửa nửa . Khoảnh khắc tầm mắt giao , thấy rõ yết hầu khẽ chuyển động. Hắn lập tức đỏ mặt đầu chỗ khác: “Đương... đương nhiên là lấy phận cảnh sát.”

 

“Thế sợ tính là lạm dụng chức quyền ?”

 

tinh quái, khiến càng thêm lúng túng: “Vậy... thì lấy phận bạn bè!”

 

“Ồ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-sot-dem-khuya-nho-hu-tro-cot-sua-bot/chuong-5.html.]

 

cố ý kéo dài giọng, gật đầu đầy ẩn ý. Mặc dù cơ thể bà ngoại chiếm cứ, nhưng ý thức vẫn còn đó, thầm cảm thán bà ngoại trêu thật là “mát tay”.

 

Trên đường , cả hai rơi im lặng gượng gạo. thản nhiên lấy son môi và gương trang điểm dặm . Qua gương, thấy Tạ Quân thỉnh thoảng liếc trộm .

 

Hồi lâu , : “Trạng thái hôm nay của cô khác luôn.”

 

“Tăng ca liên tục nên khí dương đủ, bồi bổ chút thôi.” mím môi thoa son mỉm với .

 

Đến lầu công ty, xuống xe thì cũng vội vàng định xuống theo. chống tay cửa xe, nghiêng : “Anh cần lên , cũng chẳng đứa trẻ mẫu giáo bắt nạt mà cần phụ theo chống lưng.”

 

Có thể thấy rõ vẻ mặt lo lắng của : “Cô chắc chắn một chứ?”

 

“Không thì vả cho mấy phát.” híp mắt, nghiêng đầu .

 

“Thế , đó là hành vi cố ý gây thương tích, báo cảnh sát bắt cô đấy.” Tạ Quân bỗng nhiên nghiêm mặt.

 

“Rồi , cảnh sát Tạ, cố gắng bảo đảm chỉ dùng miệng, dùng tay.”

 

Nói xong, đóng sập cửa xe, sải bước thẳng công ty. Đang lúc đợi thang máy, thấy phía nhỏ giọng gọi tên đầy vẻ dò xét.

 

Quay đầu , chính là đám đồng nghiệp bình thường coi như con ở mà sai bảo. Bọn họ thấy thì trân trối, kẻ ngạc nhiên: “ là Mạnh Tinh Tú thật ? Sao tự nhiên trang điểm đậm thế? Nhìn bộ dạng chắc là bám đại gia nào chứ gì.”

 

Những lời chế nhạo lọt tai dứt. ở trong lòng ngừng vỗ về bà ngoại đang sắp nổi bão: “Bọn họ bình thường vẫn thế, nhịn một chút là qua thôi bà ngoại.”

 

Bà ngoại dùng cơ thể siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đó lấy một viên kẹo cao su ném miệng. thầm nghĩ: “ bà ngoại, ăn chút ngọt cho tâm tình thoải mái.”

 

Bà ngoại nghiêng đầu, ngón tay út ngoáy ngoáy tai, chậc một tiếng: “Quê mấy ở Đôn Hoàng ? Sao thích "bích họa" (vẽ chuyện) thế?”

 

“Mạnh Tinh Tú, cô cái gì đấy!” Một mụ đồng nghiệp chuyên hạ thấp , còn bắt tăng ca , gào lên túm lấy cánh tay chất vấn.

 

“Tốt nhất là chị nên buông tay , nếu lăn đây bây giờ là chị công cả tháng đấy.” liếc bàn tay đang túm , hờ hững .

 

Mụ vô thức buông lỏng tay, khinh khỉnh phủi phủi chỗ áo chạm .

Bạn cần đăng nhập để bình luận