Sống lại năm 80: Nhờ đánh bắt cá, dẫn vợ yêu thoát nghèo

Chương 32: Không thể hiểu nổi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Giang Lẫm, mấy lời vẻ huyền hoặc quá, đây chúng cũng từng khơi mà."

"Cho dù giấy phép tàu thuyền, chẳng chuyện vẫn thỏa đó ?"

Triệu Thường Giang Lẫm xong, liên tục xua tay, tỏ vẻ cực kỳ đồng tình.

, Bùi Chi Vi về phía .

Giang Lẫm đến mặt Triệu Thường, thể là lời tâm huyết chân thành:

"Cẩn thận giữ thuyền vạn năm, chúng là đặt cược bộ gia sản đây, thể để xảy một chút sai sót nào."

Mấy câu cuối cùng, Giang Lẫm đặc biệt nhấn mạnh giọng điệu, Triệu Thường ôm giữ bất kỳ tâm lý may mắn nào.

Trước đây gặp chuyện, lẽ chỉ là do vận may mà thôi, ai thể đảm bảo khơi tới sẽ như thế nào.

Ngày Không Vội

"..."

Triệu Thường định thôi, dáng vẻ khó xử khiến Giang Lẫm khỏi tò mò.

lời đến nước , giữa em với nên thành thật với , tuyệt đối bất kỳ sự che giấu nào.

"Giang Lẫm, thằng nhóc đây vốn lêu lổng, cũng chỉ là gần đây mới bắt đầu chí tiến thủ thôi."

"Muốn cái giấy phép đó, dễ dàng như nghĩ ."

Triệu Thường nghiến răng, cố gắng thốt vài câu chỉnh từ kẽ răng.

Trong chuyện liên quan đến lợi ích của nhiều , mối quan hệ thể là chằng chịt phức tạp, khỏi chút lo lắng.

vài phút trôi qua, Giang Lẫm vẫn giữ vẻ mặt mấy bận tâm.

"Giang Lẫm, thằng nhóc hiểu lời thế?"

"Cái bằng , tìm..."

Dáng vẻ sốt ruột của Triệu Thường đều thu hết mắt Giang Lẫm, nhưng những lời tiếp theo của Giang Lẫm khiến thể bình tĩnh nữa.

"Cậu... thực sự nắm chắc ?"

Sau khi nhận câu trả lời khẳng định của Giang Lẫm, Triệu Thường tài nào kìm nén sự phấn khích trong lòng.

Ngày hôm , Giang Lẫm cùng Triệu Thường khởi hành từ sớm, bắt một chuyến xe bò để lên huyện.

Đường xá khá xa xôi, khi đến nơi trời gần tối, hai đành tìm nơi nghỉ chân .

Các nhà khách đều kín chỗ, hai đành lững thững bước phố.

Trước cửa khách sạn Xuân Hà...

"Hai vị, thuê phòng ?"

Bà chủ ở quầy lễ tân, đài radio đang phát bài "Dạ Lai Hương", bà c.ắ.n hạt dưa một cách ngon lành.

Thấy Giang Lẫm và Triệu Thường tìm đến, bà vội vàng vẫy tay gọi họ .

Chẳng may chỉ còn một phòng trống, Giang Lẫm và Triệu Thường đành ở chung với .

"Bà chủ, mau lấy chìa khóa cho chúng , thời tiết e là sắp mưa , chúng ướt như chuột lột ."

Giang Lẫm đặt tiền lên bàn, lấy giấy tờ tùy của , dù thời quản lý nghiêm ngặt, cũng tiện cho bà chủ đối chiếu thông tin.

Triệu Thường cũng bên cạnh thúc giục, lệch phía ngoài nên cảm nhận những hạt mưa rơi vai.

"Để đăng ký cho các ngay đây!"

Bà chủ hì hì thu tiền, nhưng đúng lúc đó, bên ngoài vang lên một tiếng quát lớn.

"Mau mở cho chúng một phòng, đừng lỡ việc của chúng !"

Một đàn ông mặc quần xanh, phối với áo thun trắng, tay đang dắt một cô gái, ngừng thúc giục bà chủ.

"Hai vị đến thật đúng lúc, chỉ còn một phòng cuối cùng và hai em đặt ."

Bà chủ vội vàng bồi sự thật, ngờ gã thanh niên chẳng hề nể nang, trực tiếp quát tháo ngay tại chỗ.

"Bất kể bà còn mấy phòng, thấy đang ở đây ?"

"Cái hiểu lý lẽ thế? Chẳng lẽ cái gì gọi là đến ?" Nhìn thấy thái độ hống hách của đối phương, Triệu Thường thực sự thể nổi nữa.

Anh vốn định vài câu công bằng, nào ngờ thái độ của gã thanh niên càng trở nên kiêu ngạo hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-lai-nam-80-nho-danh-bat-ca-dan-vo-yeu-thoat-ngheo/chuong-32-khong-the-hieu-noi.html.]

"Nhìn cái bộ dạng nghèo hèn của mày xem, một cái là từ quê lên ."

"Thằng nhà quê c.h.ế.t tiệt, mày mau cút xa cho tao!"

Tiếp đó, gã thanh niên dồn áp lực lên bà chủ.

"Cái ..."

Bà chủ ép đến mức còn cách nào khác, bà chỉ đành liên tục xin Giang Lẫm.

"Hay là hai nơi khác xem ?"

Lời của bà thốt Triệu Thường phản đối ngay lập tức, bên ngoài bắt đầu mưa , lúc mà đuổi họ thì thật là t.ử tế chút nào.

"Bà chủ, dù nữa cũng là chúng đến , hơn nữa chẳng bà cũng thu tiền phòng ?"

Giang Lẫm vẫn giữ một chút kiên nhẫn, nhưng lời của còn dứt, phụ nữ cùng gã thanh niên bắt đầu om sòm bên cạnh.

"Thu tiền phòng thì ? Người đàn ông của theo Tạ Cường đó, Tạ Cường là ai chắc bà chứ!"

Nói tên của đối phương, phụ nữ càng bày bộ dạng cao ngạo, bà chủ lo lắng Giang Lẫm tuổi trẻ nóng tính sẽ tiếp tục đối đầu với cô , nên vội vàng khuyên nhủ.

"Cậu em , Tạ Cường ở trong huyện lừng lẫy lắm, đó là nhân vật má cả hai giới đen trắng đấy."

"Cho dù ướt mưa, cũng còn hơn là các đắc tội với Tạ Cường."

Bà chủ hết lời khuyên ngăn, hy vọng Giang Lẫm và Triệu Thường thể rời như .

nếu họ tiếp tục tranh cãi, sẽ chẳng mang chút lợi lộc nào cho cả đôi bên.

Giang Lẫm và Triệu Thường một cái, mặt đều lộ vẻ nghi hoặc, và cảnh tượng đều phụ nữ và gã thanh niên thu hết tầm mắt.

"Nhóc con, xem các cũng qua danh tiếng của đại ca , thì chuyện dễ giải quyết hơn nhiều đó!"

Khóe miệng gã thanh niên nhếch lên, lộ vẻ mặt như thể sắp nắm thóp Giang Lẫm.

Nào ngờ, biểu cảm kinh ngạc của Giang Lẫm và Triệu Thường cũng chỉ diễn trong thoáng chốc nhanh khôi phục như bình thường.

"Thì trướng của đại ca Tạ, mạo phạm, xin đừng chấp nhất."

Ánh mắt Giang Lẫm đầy ẩn ý, lời mang vẻ đùa cợt, nhưng gã thanh niên dường như ẩn ý đó, còn tỏ đắc ý bên cạnh.

"Tao đây vốn thích so đo với khác quá nhiều, chuyện thể coi như từng xảy ."

"Chỉ là..."

Ánh mắt gã thanh niên đảo quanh, dường như đang âm thầm toan tính điều gì đó trong lòng, và nhanh đó gã chủ ý.

"Hai đứa tụi bây mắt mà tròng, để tụi bây nhớ đời mới ."

"Thế ! Chui qua háng tao, chuyện coi như xong!"

Gã thanh niên dứt lời, ngay cả sắc mặt của bà chủ cũng đổi theo.

"Hai em đây quả thật chỗ mạo phạm, nhưng họ cũng cố ý ."

"Hay là nể mặt , chuyện cứ thế bỏ qua ?"

Bà chủ cuống quýt như sắp đến nơi, dù Giang Lẫm và Triệu Thường cũng là khách của bà.

Để mặc khác ức h.i.ế.p họ như , ai còn dám ở trong khách sạn của bà nữa.

Bà chủ vẫn luôn giữ vẻ mặt tươi , nhưng gã thanh niên lạnh lùng một tiếng, trực tiếp đập tan ảo tưởng của bà.

"Cái mặt của bà đáng giá bao nhiêu tiền?"

Bà chủ vẫn còn gì đó, nhưng Giang Lẫm giơ tay ngăn .

Sau khi cảm ơn ý của bà, Giang Lẫm thản nhiên đồng ý với điều kiện của gã thanh niên.

"Làm thể ?"

"Đầu gối nam nhi vàng, mà quỳ xuống bây giờ, ..."

Bà chủ cũng ngờ gã thanh niên thể ức h.i.ế.p quá đáng như , mắt bà đỏ hoe, thậm chí vì Giang Lẫm mà trở mặt với gã.

thời khắc mấu chốt nhất, Triệu Thường ngừng nháy mắt với bà chủ, dường như là đang ám chỉ điều gì đó.

Trong lúc bà chủ còn đang nghi hoặc, Giang Lẫm đến mặt thanh niên .

Lúc vẫn quên huênh hoang tự đắc với phụ nữ bên cạnh, chỉ là còn đợi xong, Giang Lẫm tung một cú đ.ấ.m thẳng n.g.ự.c .

"Mày... mày dám đ.á.n.h tao!"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận