Sau Khi Chồng Ngoại Tình, Tôi Và Anh Ta Cùng Phá Sản
8
14
Chứng cứ về việc Thôi Hạ ngoại tình đã đủ, dù anh ta có không muốn thì cuộc hôn nhân này vẫn phải kết thúc dưới sự cưỡng chế thi hành.
Khi tôi bước ra khỏi tòa án, ánh mắt lướt qua thấy Thôi Hạ đang ôm đầu gục xuống bàn, khóc không thành tiếng.
Phá sản ở tuổi trung niên, nợ nần chồng chất, lại còn phải nuôi trên có cha mẹ già, dưới có con nhỏ, trong ngoài tổng cộng bảy tám miệng ăn phải lo.
Tôi đã lãng phí nửa đời người với người đàn ông này. Dù cuộc sống ban đầu khổ cực sau đó ngọt ngào, nhưng những năm tháng ngọt ngào về sau không bù đắp được những khó khăn đã từng trải qua.
Tôi thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước đi. Đến cổng tòa án, tôi nhìn thấy mẹ chồng cũ và người phụ nữ tên Tiểu Kỳ kia.
Hai người, mỗi người ôm một đứa trẻ trong lòng, sắc mặt cả hai đều rất tệ. Họ đứng cách nhau một khoảng khá xa, tạo cảm giác quan hệ mẹ chồng nàng dâu không hề tốt đẹp.
Thật kỳ lạ, mẹ chồng cũ từng rất mong muốn có cháu, mà người phụ nữ trước mặt bà lại chính là người đã sinh cho bà ba đứa cháu trai vàng ngọc cơ mà.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi không gặp, mẹ chồng cũ trông như già đi mười tuổi. Mái tóc từng được nhuộm không lộ một sợi bạc, giờ đây trắng quá nửa, phần trên trắng, phần dưới đen, nhìn qua có chút kỳ quặc.
Những món trang sức vàng từng đeo trên tai và cổ của bà giờ đây đều biến mất, ngay cả bộ quần áo vốn luôn phẳng phiu giờ cũng đầy những nếp nhăn.
Người phụ nữ tên Tiểu Kỳ kia trông cũng chẳng khá hơn là bao. So với hình ảnh tôi nhìn thấy cô ta vài tháng trước trong quán cà phê, hôm nay quả thật như hai người khác biệt.
Ngoại hình cô ta rõ ràng trở nên béo phì, gương mặt vàng vọt, quầng thâm nặng nề dưới mắt, thậm chí tóc còn có vẻ nhờn bết.
Hừ! Xem ra sau khi công ty phá sản, chẳng ai có cuộc sống dễ chịu cả.
Mẹ chồng cũ nhanh mắt nhìn thấy tôi, bất chấp đang bế một đứa trẻ trong tay, lập tức chạy về phía tôi, miệng không ngừng buông ra những lời thô tục.
Đối mặt với một bà lão ngoài sáu mươi, tôi chẳng hề cảm thấy sợ hãi. Tôi định cho bà ta một trận cãi vã thật sảng khoái thì Yến Tĩnh, đeo kính râm đen, lững thững bước tới.
Từ xa, cô ấy đã vẫy tay và gọi to: “Tuệ, đi thôi, chúng ta giải quyết nốt mấy khoản nợ của cậu!”
Nghe vậy, mẹ chồng cũ trừng mắt như muốn rớt tròng. Mấy ngày nay bà sống chung với Thôi Hạ, chắc hẳn đã nếm đủ chiêu trò của những người đòi nợ rồi.
Tôi cùng Yến Tĩnh đi về hướng nhà xe, để lại sau lưng những tiếng chửi rủa đến xé lòng của mẹ chồng cũ.