Sau Khi Chồng Ngoại Tình, Tôi Và Anh Ta Cùng Phá Sản
3
Tôi chợt nhớ đến bản thân mình khi hai mươi lăm tuổi. Khi đó, tôi và Thôi Hạ vừa mới cưới nhau được hơn một năm, hai đứa ở trong một căn phòng trọ chật chội, mỗi tháng chỉ có một khoản lương ít ỏi.
Quần áo trên người tôi không biết đã mặc bao nhiêu năm, giặt đến mức bạc màu.
Cũng chính trong những năm đó, tôi và Thôi Hạ đã vất vả dành dụm được số vốn khởi nghiệp đầu tiên.
Những đêm muộn, đôi khi cảm xúc dâng trào, anh ta từng thề thốt chắc chắn rằng sẽ không bao giờ phản bội tôi. Khi ấy, lời thề đó có lẽ cũng mang vài phần chân thành.
Đáng tiếc thay, sự chân thành không thể chống lại được năm tháng.
Tôi giả vờ không nhận ra cô ta, vẫn như thường lệ gọi một ly cà phê, rồi ngồi vào bàn chếch đối diện cô ta. Thậm chí, tôi không liếc nhìn cô ta dù chỉ một lần.
Rất nhanh, tôi đã phải thay đổi cách nhìn về cô ta, bởi cô ta dịch ghế sang phía đối diện tôi, nở một nụ cười đầy vẻ khiêu khích và gọi tôi: “Bà Thôi.”
Rõ ràng, cô ta biết tôi là ai.
Xem ra, cô ta không phải bị lừa làm người thứ ba, mà là sẵn sàng chấp nhận làm kẻ thứ ba.
Và giờ đây, cô ta muốn công khai khiêu khích tôi với tư cách là kẻ thứ ba sao?
Hừ, cô ta có biết rằng những thứ cô ta đang ăn, đang dùng, một nửa trong đó thuộc về tôi không?
Tôi nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua phần bụng hơi nhô lên của cô ta: “Cô là ai nhỉ?”
Cô ta không dám thừa nhận thân phận nhơ nhớp của mình, chỉ lúng túng giải thích một cách gượng gạo về cách cô ta quen biết tôi.
Lý do đưa ra thật vụng về.
Tôi không nói gì, chỉ nhìn cô ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không.
Tôi muốn cô ta hiểu rằng, những trò vặt vãnh của cô ta tôi đã nhìn thấu từ lâu.
Loài tầm gửi lâu ngày bám lấy người khác đã không còn khả năng chống chọi với mưa gió. Trước ánh mắt của tôi, cô ta không chịu nổi quá nửa phút, đã cuống quýt rời đi.
Bóng dáng vội vã, lộ rõ sự thảm hại.
Tôi cảm thấy thật đáng buồn, vừa cho cô ta, vừa cho thời thế này. Tuổi còn trẻ, có tay có chân, việc gì không làm, lại muốn trở thành công cụ sinh đẻ cho người khác.
05
Chuyện này, bất kể Thôi Hạ có biết hay không, người phụ nữ mà anh ta nuôi bên ngoài dám nhảy lên đầu tôi là lỗi của anh ta.
Tôi quyết định đưa việc ly hôn với anh ta vào kế hoạch.