Sau Khi Chồng Ngoại Tình, Tôi Và Anh Ta Cùng Phá Sản

4

Tôi cười lạnh, nhìn anh ta với ánh mắt như đang nhìn một đống rác: “Tôi dám nhận mình là đàn bà chanh chua. Thôi Hạ, anh có dám nhận mình là một kẻ tồi tệ, là loại dưa chuột bẩn thỉu, là đồ lợn giống phản bội hôn nhân không?” 

 

Gương mặt Thôi Hạ đen lại. Gần một tháng trời yên biển lặng đã khiến anh ta ảo tưởng rằng tôi sẽ thỏa hiệp. 

 

Anh ta nghĩ rằng tôi đã có tuổi, lại không có con, công ty cũng là cùng anh ta gây dựng, nên nếu rời khỏi anh ta, tôi sẽ không thể sống độc lập. 

 

Chính vì vậy, anh ta mới dám tự tin đến thế. 

 

Gần hai mươi năm bên nhau, tôi cứ nghĩ anh ta đủ hiểu tôi, nhưng hóa ra tôi đã đánh giá quá cao anh ta. 

 

Buổi mắng chửi một chiều của tôi kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, kết quả là Thôi Hạ đùng đùng bỏ đi, chỉ để lại một câu: “Anh sẽ cân nhắc lại cuộc hôn nhân của chúng ta.” 

 

Khinh! 

 

Anh ta không xứng đáng. 

 

Công ty là do tôi và Thôi Hạ cùng xây dựng nên, không ai hiểu rõ mạch sống của công ty hơn chúng tôi. 

 

Có lẽ, tôi còn hiểu rõ hơn cả anh ta. 

 

07

 

Kể từ sau cuộc cãi vã hôm đó, Thôi Hạ không còn về nhà nữa. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận