Sau Khi Cầm Cố Linh Hồn, Cả Nhà Tôi Hối Hận Muộn Màng

Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người ... gầy quá mức.

Quá tiều tụy.

Thiếu niên đầy 18 tuổi mà ánh mắt chút sức sống, cả toát vẻ tuyệt vọng, suy sụp.

Giữa mùa hè nóng nực mà quấn kín mít một kẽ hở.

Trên khuôn mặt lộ chằng chịt các vết thương.

Giống như là... vết móng tay cào cấu.

Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, một gương mặt trai, giờ đây hủy dung cũng quá lời.

sợ hết hồn, Giang Trì và bố nuôi lập tức chắn nuôi lưng.

“Mày bệnh ? Muốn c.h.ế.t thì chỗ khác mà tìm vận may, xe nhà tao nhỏ lắm, tông vẫn nguy cơ sống sót đấy.”

Giang Trì tức giận mắng xối xả.

lén giơ ngón tay cái cho , nháy mắt với .

Lâm Cẩm Ca như kích động, lao đến như một con ch.ó hoang mất xích húc văng Giang Trì, nhào về phía .

Cậu kích động đến mức run rẩy, trong đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt ngừng rơi xuống.

Bàn tay nắm c.h.ặ.t vai cũng ngày càng dùng sức.

“Tuế Tuế... Tuế Tuế!! Em tha thứ cho bọn , em tha thứ cho ? Anh cầu xin em, em về thăm , bà sắp c.h.ế.t ! Anh xin em, van xin em đấy!!”

Sức lực của lớn đến đáng sợ, cả bố nuôi và nuôi xông kéo cũng .

Giang Trì cuống lên, lấy từ cốp xe cái con đội (kích lốp xe), định phang thẳng đầu .

“Giang Trì đừng!”

trừng lớn mắt, kéo theo Lâm Cẩm Ca cùng ngã nhào lề đường.

“Giang Trì buông tay!”

“Tiểu Trì!”

Tiếng hét thất thanh của nuôi vang lên cùng lúc, cuối cùng cũng gọi lý trí của .

Cái con đội tuột khỏi tay, đập vỡ nát phiến đá đường.

Cậu điên ? G.i.ế.c tù đấy!

vẫn còn sợ hãi sang Giang Trì, phát hiện còn kích động hơn nhiều so với dự đoán của .

Cậu nghiến c.h.ặ.t răng, gân xanh cổ nổi lên cuồn cuộn.

hoảng hốt trong giây lát.

Cứ cảm thấy... cảnh tượng quen thuộc vô cùng.

lắc đầu, mồ hôi lạnh tóc chảy dọc theo gò má.

Lâm Cẩm Ca như thỏa hiệp:

với , buông tay ... Anh nắm đau quá...”

Lâm Cẩm Ca hình như thần trí thật sự bình thường nữa .

Cậu co rúm bên cửa sổ xe, cả run lẩy bẩy, miệng lẩm bẩm những lời nhảm nhí, lộn xộn.

Lúc thì đó .

Lúc thì sai , bảo tha thứ cho .

đều giả vờ như thấy.

Cho đến khi, từ từ đầu, về phía Giang Trì đang cố tình giữa để ngăn cách .

Cậu lẩm bẩm thốt một câu:

“Tao gặp mày, là mày, chính là mày...”

sang Giang Trì, phát hiện đang trưng bộ mặt lạnh tanh, mặt chẳng lấy một chút biểu cảm nào.

Trông chẳng giống chút nào.

Tim lỡ một nhịp, kìm nắm lấy cánh tay .

“Giang Trì?”

Khóe miệng lập tức cong lên ý , “Hửm? Tiểu sinh bất tài, nguyện vì cô nương trâu ngựa, xin cô nương cứ sai bảo!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-cam-co-linh-hon-ca-nha-toi-hoi-han-muon-mang/chuong-9.html.]

...

Được , ai nhập hồn.

Trừu tượng thế , đúng là phong cách của .

ánh mắt Lâm Cẩm Ca chúng càng thêm kinh hãi.

Cậu co rúm về phía cửa sổ.

Vốn gầy gò, so với Giang Trì cao to vạm vỡ, cả càng trở nên u ám.

chút bất an.

cảm thấy... chuyện , lẽ thật sự... sắp đến hồi kết .

thở dài.

Giang Trì thuận thế nắm c.h.ặ.t lấy tay .

còn kịp gì, mặt đỏ lựng đến tận mang tai.

Cái tên nhóc c.h.ế.t tiệt .

Thuần tình đến thế là cùng.

15

Lần nữa trở nhà họ Lâm.

kinh ngạc đến mức nên .

Trên cánh cổng lớn, ai đó dùng sơn đỏ những dòng chữ kinh hãi.

“C.h.ế.t yên lành”, “Cả nhà chôn cùng”, “Ngụy quân t.ử”...

Giang Trì cẩn thận tránh vết sơn, đẩy cánh cửa đang khép hờ .

Cảnh tượng trong phòng khách hiện rõ mồn một.

Bàn, vỡ nát.

Ghế, gãy đôi.

Sofa, cháy đen nham nhở.

Trên cầu thang xoắn ốc vương vãi đầy quần áo dính m.á.u...

bịt miệng, suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.

Mẹ nuôi sợ xót, định kéo về ngay lập tức.

Giang Trì khác hẳn ngày, giữ bà .

“Mẹ, chuyện gì cũng một kết thúc, đây là chuyện riêng của Tuế Tuế, chúng hãy để cô tự quyết định.”

siết c.h.ặ.t t.a.y, về phía Lâm Cẩm Ca từ lúc cửa đến giờ vẫn im thin thít.

“Đưa đến đây giả câm hả? Bố ? Em gái ?”

Thân hình loạng choạng, đôi môi nứt nẻ run rẩy:

“Bố đang cấp cứu trong bệnh viện, ở trong phòng, Kiều Nguyệt... ở bệnh viện tâm thần.”

Tim run lên bần bật.

“Anh lừa , họ đều ở nhà, chỉ ốm thôi mà!”

“Không ! Là của hai chúng , Tuế Tuế!”

“Bà !”

tức đến mức thở .

“Anh lừa đến đây là gì?”

Ánh mắt đầy cảnh giác, khẽ di chuyển , chắn mặt nuôi.

Lâm Cẩm Ca vội vàng lắc đầu.

“Không, , ý hại em, là thật đấy, thật sự sắp qua khỏi , bà ...”

Lời dứt, Lâm từ trong phòng lảo đảo lao .

Bà mặc một chiếc váy ngủ rộng thùng thình, đầu tóc rũ rượi, gương mặt tiều tụy hốc hác.

Khoảnh khắc thấy , bà suýt chút nữa vững mà lăn từ cầu thang xuống.

----

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận