Sau Khi Cầm Cố Linh Hồn, Cả Nhà Tôi Hối Hận Muộn Màng

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bố uống một ngụm , xòa mở lời:

“Tuế Tuế , em gái mới chuyển trường đến đây, thể chất và tâm lý đều , bố thật sự yên tâm. Hay là... là con và trai đều chấp nhận ở lớp một năm (lưu ban), học cùng với em gái, ?”

Như để tăng thêm sức thuyết phục, ông vội vàng bồi thêm một câu:

“Cẩm Ca đồng ý , giờ chỉ đợi ý kiến của con thôi.”

sang Lâm Cẩm Ca.

Cậu cúi gằm mặt dám .

5

Lại đến .

Kiếp cũng y hệt như .

Bắt và Lâm Cẩm Ca vốn lên lớp 7, học lớp 6 để “bồi ” cho cô .

Một năm , Cố Phi - thiết với Lâm Kiều Nguyệt - cũng lấy lý do chăm sóc để chuyển lớp chúng ...

Từ đó, ba bọn họ ngày ngày diễn đủ các loại kịch bản trong lớp.

Vu oan bắt nạt Lâm Kiều Nguyệt, hại cả lớp cô lập.

Giỏi lắm.

Tiếc là chơi cái trò chơi nhàm chán của lũ học sinh tiểu học nữa.

là lãng phí sinh mệnh.

nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.

“Cô học mà cần đến hai tên nô tài hầu hạ cơ ?”

Bố kinh ngạc đến mức đ.á.n.h rơi cả đũa.

“Tuế... Tuế Tuế, con cái gì?”

“Con là nếu Lâm Cẩm Ca cam tâm tình nguyện hầu hạ cô thì cần thiết ép buộc cả con nữa, đúng ?”

Mẹ nắm lấy cánh tay , vẻ mặt đầy kinh hãi.

“Tuế Tuế, con đang bậy bạ gì thế? Hầu hạ cái gì chứ? Bố chỉ các con tiếp xúc nhiều hơn, sớm thiết với thôi mà!”

“Con nghĩa vụ thiết với cô . Ai thì đó mà hầu.”

chằm chằm Lâm Cẩm Ca đang ngây như phỗng từ nãy đến giờ, buông câu cuối cùng:

“Quyết định , hai học tiểu học, con tiếp tục học lớp 7 của con, nước sông phạm nước giếng.”

thẳng lên lầu.

Bỏ một đám đang xúm an ủi Lâm Kiều Nguyệt đang nấc lên từng hồi.

Hơn chín giờ tối, Lâm Cẩm Ca gõ cửa phòng .

“Tuế Tuế, em ngủ ?”

“Có việc gì?”

“Ừm... em mở cửa ?”

“Không .”

Ngoài cửa im lặng lâu.

Mãi đến khi tưởng , giọng của Lâm Cẩm Ca mới vang lên nữa:

“Tuế Tuế, em vui, đúng ?”

Tay đang gấp quần áo khựng .

nhíu mày, giọng hờ hững:

“Không .”

“Em ! Tuế Tuế, là vì hôm nay chỉ lo cho em gái mới mà lơ là em ?”

chút cạn lời.

thật sự vui.

chỉ là quan tâm.

Cảm thấy giao tiếp với bọn họ nhàm chán đến mức buồn nôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-cam-co-linh-hon-ca-nha-toi-hoi-han-muon-mang/chuong-3.html.]

Cái con bé Lâm An Tuế vì lơ là mà đau lòng đến mức trầm cảm nặng , c.h.ế.t trong cô độc ở bệnh viện tâm thần .

thở dài:

“Thật sự . Lâm Cẩm Ca, gì thì , thiết với ai là tự do của , tùy thôi, miễn là đừng đến phiền .”

Ngoài cửa rơi im lặng.

Một lúc lâu , giọng vang lên mang theo chút bất lực:

“Tuế Tuế, Kiều Nguyệt thật sự đáng thương. Em xem em gầy gò nhỏ bé, tính tình bụng, lòng mềm yếu, thật sự sợ em bắt nạt... Tuế Tuế, trai học cùng em một năm , đợi em thích nghi , sẽ chuyển trường đến học cùng em, ?”

Được thôi.

Trường là do nhà các đầu tư, các gì thì .

đảo mắt một cái, xếp nốt chiếc áo cuối cùng vali.

Đeo nút bịt tai chống ồn lên, vật xuống giường, mặc kệ sự đời.

Sáng sớm hôm .

kéo vali và đeo cặp sách bước phòng khách.

Tất cả ngẩn .

ngẩng đầu, thấy Cố Phi đang sát bên cạnh Lâm Kiều Nguyệt.

Cậu thiếu niên bằng tuổi nhưng chiều cao nổi bật, thậm chí còn cao hơn Lâm Cẩm Ca nửa cái đầu.

Vừa thấy , bật dậy ngay lập tức, đôi mắt hoa đào dịu dàng cong lên thành hình bán nguyệt, giọng reo vui:

“Tuế Tuế! Tớ đến đón học !”

rũ mắt xuống, lướt qua bàn tay Lâm Kiều Nguyệt đang níu c.h.ặ.t lấy cánh tay .

“Sau cần đến đón tớ nữa .”

“Tất nhiên, nếu đón khác thì tùy .”

6

Nụ mặt Cố Phi cứng đờ .

“Tại ?”

hất cằm, hiệu cho cái vali lưng .

Két!!

Tiếng ghế ma sát với mặt sàn vang lên ch.ói tai.

Không chỉ Cố Phi, mà cả bố và Lâm Cẩm Ca đều lộ vẻ mặt hoang mang tột độ.

“Tuế Tuế? Cái gì đây con?”

Lâm Cẩm Ca dùng đôi mắt đỏ ngầu vì thức khuya, chằm chằm cái vali của như xuyên thủng nó.

“Quần áo và một ít đồ dùng cá nhân.”

Còn cả trang sức của nữa.

“Quên với , bắt đầu từ hôm nay, con sẽ ở nội trú.”

“Cái gì?”

Mấy bọn họ đồng thanh thốt lên.

Bố sa sầm mặt mày bước tới, xổm xuống .

“Tuế Tuế? Con ở nội trú?”

“Vâng.”

“Tại ? Ở nhà ? Bố con vui ?”

im lặng đáp, trong mắt cũng chẳng gợn lên chút cảm xúc nào.

Bàn tay bố đặt tóc run rẩy.

Ông do dự đầu về phía Lâm Kiều Nguyệt.

“Là vì... Nguyệt Nguyệt ?”

Câu hỏi dứt, còn kịp phản ứng thì Lâm Kiều Nguyệt c.ắ.n môi, phát tiếng nức nở kìm nén.

Mẹ vội vàng bước tới ôm con bé lòng, trách móc bố .

----

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận