Cậu mang theo cơm canh đóng gói từ nhà, chạy qua chạy giữa khu tiểu học và trung học.
Thỉnh thoảng, Lâm Kiều Nguyệt sẽ thở hổn hển chạy theo đến.
Nhìn với ánh mắt đầy trách móc.
“Chị ơi, trai vất vả thế ! Chị là chuyển về học cùng lớp với bọn em .”
“ bắt đến, càng bắt cô đến!”
nhận lấy hộp cơm Lâm Cẩm Ca mang tới, tự xuống ăn.
Lâm Kiều Nguyệt c.ắ.n môi, rưng rưng nước mắt Lâm Cẩm Ca.
Chỉ thấy lau mồ hôi trán, hiền hòa và rộng lượng, trông đúng chuẩn một trai .
“Không vất vả , Tuế Tuế, sẽ vì mải lo cho Nguyệt Nguyệt mà bỏ mặc em , em về nhà thì về, cơm ở trường ngon, ngày nào cũng mang cơm nhà đến cho em!”
mặc kệ , cũng chẳng giận.
Thường là cùng Cố Phi lặng lẽ ở cửa lớp 2.
Đợi ăn xong, liền nhận lấy hộp cơm rỗng chạy biến về khu tiểu học.
Cố Phi ít hẳn.
Cậu còn chấp nhất việc bắt để ý đến nữa.
Thay đó, cứ hễ chơi là chạy đến bên cửa sổ, giả vờ như vô tình về phía .
nhất loạt coi như thấy.
10
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Cho đến ngày sinh nhật mười bốn tuổi của một ngày.
Bố hiếm khi cùng Lâm Cẩm Ca xuất hiện ở trường.
Nhìn thấy , cả hai dường như sững .
Mẹ run rẩy ôm lấy cánh tay , lẩm bẩm một câu:
“Lại cao thêm , sắp cao hơn cả ... Bé ngoan, con lâu lắm về nhà ...”
Hốc mắt bà đỏ lên.
Khiến giọng của bố cũng nhuốm chút nghẹn ngào:
“ đấy, Tuế Tuế, ngày mai là sinh nhật ! Bố trang trí xong hết , ngày mai con về nhà nhé?”
Dường như sợ đồng ý, Lâm Cẩm Ca vội vàng bồi thêm một câu:
“Em thể mời bạn bè cùng lớp đến chơi, đông cho vui mà! Em... sinh nhật năm ngoái em về nhà , cả nhà đợi em suốt cả đêm đấy!”
Năm ngoái...
À.
Sinh nhật năm ngoái, Giang Trì tin ở .
Lôi kéo cả đám “hoạt náo viên” trong lớp, nhất quyết đòi đưa cưỡi ngựa.
“Lâm An Tuế, thể nào... mở lòng một chút ?”
hiểu, nghi hoặc .
Chỉ thấy dùng hai ngón trỏ kéo khóe miệng lên.
“Hôm nay sinh nhật đấy! Đừng lúc nào cũng căng thẳng thế, lên một cái xem nào!”
Chàng thiếu niên cưỡi lưng con ngựa cao to màu đỏ, đón ánh mặt trời nghiêng đầu .
cố gắng nặn một nụ .
Chắc là khó coi lắm.
Ánh mắt tối sầm .
“Lâm An Tuế... sinh nhật vui vẻ!”
“Ừm, cảm ơn.”
cưỡi lưng ngựa, tiếng gió rít bên tai.
Phát hiện những u uất đè nén trong lòng, dường như thật sự... đang lờ mờ dấu hiệu tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-cam-co-linh-hon-ca-nha-toi-hoi-han-muon-mang/chuong-6.html.]
Mãi đến ngày hôm , mới thấy những cuộc gọi nhỡ từ nhà họ Lâm.
Còn cả những hộp quà to nhỏ mà Lâm Cẩm Ca bê đến mặt .
chút ngạc nhiên.
Bởi lẽ nhớ rõ, sinh nhật mười hai tuổi là cuối cùng nhận quà.
“Tuế Tuế, ngày mai về nhà , em?”
Lâm Cẩm Ca vẫn ngừng khuyên nhủ.
đầu , thấy Cố Phi đang Lâm Kiều Nguyệt ôm c.h.ặ.t cánh tay.
“Đại hội đổi tên” in sâu trong ký ức , vẫn khiến cảm thấy buồn nôn theo phản xạ sinh lý.
vô thức nhíu mày.
Cố Phi hoảng hốt rút cánh tay .
“Tuế Tuế, tớ tìm nãy giờ, Kiều Nguyệt bảo ở đây, em dẫn tớ đến, tớ, tớ!!”
“Không cần giải thích với .”
cắt ngang lời giải thích lắp bắp, nhạt nhẽo của .
“Ngày mai rảnh, hẹn với khác , về nhà .”
“Tuế Tuế!”
xoay trở về lớp.
Sau lưng truyền đến giọng kinh ngạc tủi của mấy đó.
Mẹ hình như .
Khi rẽ qua góc hành lang, thấy một tiếng thở dài nặng nề.
“Ông xã... chúng ... sai ?”
11
Chuyện rối ren hỗn loạn hôm , mãi lâu về mới .
Còn lúc , đang cầm d.a.o cắt bánh kem, cẩn thận cắt xuống dòng chữ “Tuế Tuế thường an” (Mong Tuế Tuế luôn bình an).
Các bạn trong lớp tắt đèn.
Trong ánh nến lờ mờ, vây quanh hát vang bài chúc mừng sinh nhật.
“An Tuế, mau ước !”
nhắm mắt , im lặng vài giây.
Trong lòng điên cuồng niệm chú: Cầu xin ông trời, phù hộ cho con kiếp tránh xa cái đám hãm tài !
Khi mở mắt, Giang Trì đang bưng một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, đưa đến mặt .
“Lâm An Tuế, sinh nhật vui vẻ! Mở quà nào!”
mở hộp , lập tức sững sờ tại chỗ.
Là một chiếc kẹp tóc đính đầy kim cương tấm.
Chất liệu cũng vô cùng xinh .
“Sao thế? Cậu thích ?”
Cậu vò đầu vẻ khổ sở.
“Biết thế tớ hỏi ... Hôm đó đưa học thêm, thấy cứ chằm chằm cái kẹp tóc bên đường nhưng cái đó rẻ tiền quá, hợp quà, tớ đặc biệt tìm một cái giống y hệt, tớ...”
“Tớ thích, cảm ơn .”
Cậu ngẩn .
cầm chiếc kẹp tóc lên, kẹp mái tóc .
“Cảm ơn nhé.”
Trong mắt lấp lánh những tia sáng vụn vỡ.
“Không gì! Cậu thích là , ... !”
, .
Đây là tác phẩm “Mãn Thiên Phồn Tinh” (Bầu trời đầy ) do nhà thiết kế trang sức nổi tiếng quốc tế Victor tự tay thiết kế.
----