Chàng kề sát tai , bao lời ân ái nồng nàn, đoạn đẩy tới bên giường, khẽ khàng khóa c.h.ặ.t cổ tay . Nụ hôn nhẹ nhàng rơi từ vầng trán đến sống mũi, đậu làn môi. Giọng chút khàn đặc: “Ta nhớ nàng lắm...”
Ta run rẩy cả , suýt chút nữa là trượt xuống, vòng tay ôm gọn lòng.
11.
Trước khi tiến cung, và Tạ Tĩnh Chi ở phủ Tần Vương.
Bên ngoài cung kẻ thính tai thạo tin, thường xuyên thiệp chúc mừng và quà cáp gửi tới tận cửa. Chàng nhận vài món, cũng đích thư hồi âm, nhất thời bận rộn dứt .
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Lúc sắm sửa xong đồ đạc trở về phủ, Tùng Yên thưa với : “Điện hạ nhận nhiều bái , đều khước từ hết cả, duy chỉ giữ của một . Hai hiện đang ở hậu viện uống bàn chuyện. Vị lang quân đến bái phỏng , trông vẻ quen mặt. Ừm... hình như chính là vị ở trong chùa tìm đến mượn ô hôm đó.”
Đầu ngón tay tê dại. Hai ngày nay, vì mải vui mừng ngày gặp Tạ Tĩnh Chi, thêm đó công việc bộn bề, quên bẵng kể với . Mặc dù, những chuyện liên quan đến Tống Lẫm vốn chẳng việc gì to tát.
Ta băng qua hành lang dài, về phía hậu viện, vặn thấy giọng của Tạ Tĩnh Chi: “Nàng dường như đến một câu cũng chẳng thêm với ngươi, ngươi nàng hài lòng với vị lang quân hiện tại?”
“Khi và Vương phi định , nàng mới từ hôn với tên bạc tình xong, chẳng do dùng sức mạnh mà cướp về.”
Tống Lẫm im lặng một lát, đầy vẻ bất lực: “Vậy nếu như lúc đó Vương phi thành thì ?”
Tạ Tĩnh Chi nhấp một ngụm , nhất thời gì.
“...”
“Vậy thì quả thực sẽ cướp.”
Tống Lẫm khẽ một tiếng, nụ đầy vẻ đắng cay: “Ta quả thực với nàng . Chỉ sợ nàng hiện giờ sống , nên dốc lòng bù đắp. Điện hạ, Ngài và Vương phi cũng là thanh mai trúc mã, tự nhiên sẽ hiểu, tình ý thanh mai trúc mã thuở nhỏ là điều cả đời khó quên.”
Tạ Tĩnh Chi trầm tư: “Chuyện đó cũng hỏi qua ý nguyện của nàng . Ta chỉ thể hỏi Vương phi xem nàng nguyện ý dò xét tâm ý của cô nương . Nếu cô nương sống mà vẫn đầu, mới thể giúp ngươi. Cô nương tên gọi là gì?”
Ta từ hành lang bước tới. Đi qua giàn hoa T.ử Đằng, hoa nở rộ xum xuê, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, đậu gò má và vạt áo một mảnh vàng ròng lấp lánh.
Lời của Tống Lẫm mới đáp một nửa: “Nàng là tiểu thư của Lâm Thượng thư...”
Tạ Tĩnh Chi ngước mắt lên: “Diệu Ngôn, nàng về .”
13.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-bi-trao-doi-bat-tu-ta-ga-cho-sat-tinh-tan-vuong/chuong-6.html.]
Tống Lẫm về phía , sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch như tờ giấy. Hắn chỉ kịp hé môi, nhưng phát nổi một âm thanh nào. Bàn tay cầm chén của khẽ run rẩy, dường như dùng hết sức bình sinh, các đốt ngón tay trắng bệch. Nước tràn , đổ lên mu bàn tay , bỏng rát đỏ ửng một mảng, nhưng cũng .
Tạ Tĩnh Chi nâng ấm, rót cho một chén . Qua làn khói nghi ngút, khẽ liếc một cái.
Chàng hỏi tại đột ngột im bặt như . Tạ Tĩnh Chi vân vê vành chén, ôn tồn với : “Đây là Lăng công t.ử.”
Lăng là họ giả của Tống Lẫm.
“Vị cố tri của ở Tái Bắc, hôm nay việc cầu xin . xem giờ chắc là chẳng còn việc gì để cầu nữa .”
Câu tiếp theo, với Tống Lẫm: “Quen nửa năm trời, giờ thể thành thật với bản vương ? Tên thật của ngươi.” Tạ Tĩnh Chi cụp mắt, giọng dần trở nên lạnh lẽo.
Ánh mắt Tống Lẫm đờ đẫn dời khỏi , rơi xuống mu bàn tay của chính .
“Tống Lẫm.” Hắn đáp, “Là tên thật của tại hạ.”
Cái tên Tống Lẫm , Tạ Tĩnh Chi vốn rõ.
Năm đó với rằng, phái điều tra lai lịch của Lăng công t.ử, thế của giả, là gian tế của địch quốc. Không dùng tên thật chắc hẳn là nỗi khổ tâm khó nên cũng truy cứu sâu thêm.
Chẳng ngờ , chính là kẻ từng cùng là thanh mai trúc mã, dồn tuyệt lộ.
Tạ Tĩnh Chi dậy. Sắc mặt thực sự khó coi, nơi cổ họng phát vài tiếng gằn: “Ngươi đối xử với nàng như thế, mà còn mong nàng đầu ? Tống Lẫm, ngươi lấy cái gan đó?”
Chàng vòng qua đôn đá, bàn đá, bước ngoài, từ cao xuống Tống Lẫm. Chàng túm lấy cổ áo , gần như nhấc bổng lên.
Ta mang theo thanh bội kiếm của Tạ Tĩnh Chi, khẽ khuyên: “Chàng... đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, cần bình tĩnh một chút.”
Tạ Tĩnh Chi đáp: “Được. Nàng trong nhà , đừng .”
14.
Trận ẩu đả kéo dài dứt. Ta bên cửa sổ, lắng những động tĩnh bên ngoài, khi thì tiếng chén rơi xuống đất vỡ tan tành, khi là tiếng kinh hô thất thanh của đám hạ nhân.
Cách một cánh cửa sổ. Tạ Tĩnh Chi nghiến răng, gằn giọng: “Ngươi còn dám tơ tưởng đến thê t.ử của bản vương? là to gan lớn mật!”
Tống Lẫm đưa tay quệt vệt m.á.u nơi khóe môi, nhạt: “Chẳng lẽ Điện hạ giữ mặt mũi ?”