SAU KHI BỊ TRÁO ĐỔI BÁT TỰ, TA GẢ CHO SÁT TINH TẦN VƯƠNG

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Âm sai dương thác, cũng phá hủy luôn mối hôn sự mà Trưởng tỷ dày công vun vén nhiều năm ngay mắt.

Trưởng tỷ sụp đổ , lóc mấy ngày trời, suýt nữa thì tìm cái c.h.ế.t.

Còn ... chỉ thấy trong lòng hả vô cùng, thỉnh thoảng bỏ đá xuống giếng, những lời cay độc nhất.

07.

Sau khi kết hôn, và Tạ Tĩnh Chi đều lánh đời ngoài, sống những ngày tháng nhàn nhã như mây ngàn hạc nội.

Ta cũng mới rằng, là kẻ ngoài lạnh trong nóng, còn quấn quýt thâm tình. Chàng thường xuyên cúi đầu, từ phía ôm lấy eo , bao bọc lòng thật lâu buông, “Không ngờ thật sự cưới nàng.”

“Thật ban đầu, nàng cần , mà là cần nàng.”

Ta , năm xưa vốn chẳng giỏi ăn , cũng chẳng ai trò chuyện cùng. Chẳng hiểu bây giờ lảm nhảm như , ngày ngày đều dâng trọn trái tim cho xem.

Nửa năm , Tái Bắc chiến sự. Quốc sư bói rằng, trận chiến để Tạ Tĩnh Chi thì phần thắng lớn nhất. Thật ai nấy đều hiểu rõ, Hoàng hậu chỉ là mượn cơ hội để nhi t.ử triều đường.

Tạ Tĩnh Chi lĩnh chỉ xuất chinh. Cứ cách vài ngày thư cho , còn bắt cho một bức thư dài hồi âm thì mới yên tâm .

Tùng Yên đưa cho bức thư mới gửi từ Tái Bắc tới. Ta mở thư , phòng mài mực. Tạ Tĩnh Chi đích chắp b.út, vẫn là những câu từ tế nhị thâm tình, đến tờ thứ hai mới bắt đầu chuyện chính sự.

Chàng chẳng bao lâu nữa sẽ khải về kinh, dặn nhất định đích đón .

Ta hạ b.út: [Được.]

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Chàng cũng nhắc đến một . Người đó cũng là công t.ử của một đại gia tộc ở kinh thành, chẳng hiểu bỏ chức quan ở kinh , ẩn tính mai danh tới nơi biên thùy . Người đó và Tạ Tĩnh Chi một đoạn giao tình.

[Trước khi về kinh, cầu xin một chuyện.]

[Nhờ giúp đỡ một .]

[Hắn khó xử, thật với . Ta cũng thể trực tiếp nhận lời. Ta bảo rằng một thể quyết định, bàn bạc với Vương phi mới thể trả lời, chờ về kinh tính .]

[Hắn lúc đó liền ngẩn ngơ, sững sờ hồi lâu, chỉ thốt một câu rằng tình cảm của chúng thật . Lại hỏi chúng thanh mai trúc mã .]

[Ta . Coi như là nhỉ? Từ lúc nhỏ chúng gặp vài , nhất định tính là .]

[Hắn nàng đến nhường nào…]

Chủ đề lệch . Ta cúi đầu một hồi, trân trọng cất kỹ thư nghiêm túc thư hồi âm cho .

08.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-bi-trao-doi-bat-tu-ta-ga-cho-sat-tinh-tan-vuong/chuong-4.html.]

Những ngày Tạ Tĩnh Chi vắng nhà, cuộc sống của trôi qua đỗi giản đơn.

Lúc thì lên chùa cầu phúc, khi ở trong phủ thêu thùa, lúc đích ngoài mua sắm cho vài món đồ dùng, hoặc giả là cùng vài khuê mật cũ khi xuất các, uống chén thơm.

Trong lâu, khuê mật vẫn thấy tới. Ta nhấm nháp miếng bánh ngọt, một tựa bên bục cửa sổ, ngóng chờ xe ngựa của nàng .

Cánh cửa gỗ lưng khép mở, chợt phát tiếng “cót két” khô khốc.

Ta đầu , vặn chạm ánh mắt của Tống Lẫm đang trong góc nến mờ ảo.

Cửa sổ đang mở, hoa hạnh rụng rơi, gió xuân thổi tung những lọn tóc mai rủ xuống. Hắn chằm chằm mặt , thoáng chút ngẩn ngơ.

Đây là đầu tiên ba năm, thấy .

Giọng Tống Lẫm khẽ run: “Diệu Ngôn.”

“Tìm nàng thực dễ chút nào. Ta hỏi tên tiểu sai giữ cửa ở Lâm phủ, chỉ về những thói quen cũ của nàng chứ chẳng nàng .”

“Không ngờ, sở thích của nàng vẫn chẳng hề đổi, vẫn cứ thích đến đây uống .”

Ta lùi một bước, lưng tựa khung cửa sổ, lời nào.

Hắn nhắm mắt , giọng như nghẹn nơi cổ họng, khó khăn lắm mới thốt hai chữ: “Xin !”

“Năm đó chỉ vì lời tỷ tỷ nàng, trút giận tỷ , từng nghĩ sẽ dồn nàng bước đường cùng .”

Hắn mắt , vành mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy vẻ khẩn thiết: “Dù nữa, vẫn nguyện ý cưới nàng.”

“Ta hỏi qua Đại sư . Mệnh của nàng , duyên phận càng sâu sắc, tuyệt đối Thiên Sát Cô Tinh. Ta sẽ mặt thiên hạ để sáng tỏ chuyện.”

Ánh nến vàng vọt nhòe đường nét của , dần dần chồng khít với dáng vẻ của ba năm về .

Khi , chân tướng. Ta hớt hải chạy tìm Tống Lẫm, suýt chút nữa là đ.á.n.h rơi cả một chiếc hài.

Đối mặt với sự chất vấn của , chỉ trốn tránh, ngoảnh mặt dám , “Ta...”

Chỉ , vì kích động mà đỏ hoe đôi mắt, sống mũi cay nồng, lời nghẹn nơi đầu môi: “Tại lừa gạt như ?”

“Nếu thành với , cứ việc từ chối là , tại đối xử với như thế?”

Tống Lẫm vội vàng phủ nhận: “Ta thành với nàng.”

Giọng nhỏ dần, nhỏ đến mức gần như thấy: “Chỉ là A Uyển tỷ tỷ đáng thương, tỷ cầu xin trút giận giúp tỷ , mới nhất thời tin lầm một phen. Ta thực sự hai tỷ các nàng bất hòa, từ lâu hiềm khích sâu nặng như .”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận