RƠI KHỎI THẦN ĐÀN

Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đích tỷ tuy tự xưng là Phật nữ, nhưng quý trọng dung nhan của như mạng. Tỷ đôi ngón tay thon dài trắng trẻo của , chút do dự, “Phướn kinh hiến cho Thái hậu vô cùng quý giá, Lâm Chi ngươi đừng hòng giở trò !”

Ta cũng vội giải thích, cầm lấy con d.a.o trổ bên cạnh rạch một đường lòng bàn tay. Cứ thế, dùng chính m.á.u trong lòng bàn tay mà từng chữ từng câu chép Phật kinh tấm vải phướn. Máu khô thì rạch thêm một nhát.

Đích tỷ bên cạnh, lạnh lùng quan sát một hồi. Tỷ nhạo: “Ngươi vì lập công mà ngoan ngoãn thế ? là hạng dung tục, chẳng giống như chẳng bao giờ màng đến hư danh. Được , phướn kinh cứ để ngươi chép, một tháng giao cho ! Ta sẽ sai canh chừng ngươi, Lâm Chi ngươi đừng hòng giở trò!”

Ta run rẩy sợ hãi: “Tỷ tỷ, dám chứ? Dải phướn cũng là quà mừng thọ gửi đến Thái hậu nương nương, nếu xảy vấn đề gì, cả phủ chúng đều sẽ gặp họa.”

Tỷ tỷ cao quý hất cằm: “Coi như ngươi thức thời!”

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Ta từ từ nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau thấu xương từ vết thương. Người cha thiên vị, bà Đại phu nhân độc ác... tất cả đều đáng c.h.ế.t! Không để cả phủ gặp họa thì chẳng tốn công chép phướn kinh cho tỷ gì.

13.

Một tháng , cuộn dải phướn kinh chép xong , mang đến mặt tỷ tỷ.

“Mùi gì thế ?” Tỷ nghi ngờ nhíu mày, đưa tay định mở phướn kinh .

Ta giữ c.h.ặ.t t.a.y tỷ : “Tỷ tỷ, khi chép xong phướn kinh con đem dâng bàn thờ Phật, bên ngoài chắc chắn ám mùi đàn hương. Bên trong bằng m.á.u, đương nhiên sẽ mùi tanh của m.á.u .”

“Phướn kinh là quà mừng thọ hiến cho Thái hậu nương nương, theo tập tục, mở mặt nương nương mới linh nghiệm.”

Tỷ gạt tay , cúi đầu ngửi kỹ một : “ là mùi đàn hương... Mở phướn kinh , đích kiểm tra.”

Sống lưng căng cứng, tim treo ngược lên tận cổ. lúc phướn kinh sắp mở thì nha cận của tỷ tỷ chạy xộc , “Tiểu thư, xe ngựa của Tam điện hạ tới , mời cùng cung ạ.”

Đích tỷ mừng rỡ bật dậy, liếc dải phướn kinh một cái sang , “Lâm Chi, nếu ngươi dám giở bất kỳ trò gì, về sẽ tha cho ngươi !”

Ta dám ho he gì, cung kính cúi lạy tỷ . Đích tỷ hừ lạnh một tiếng, sai mang theo phướn kinh cung chúc thọ. Ta theo bóng lưng tỷ , mà như .

Về ư? Cũng về thì mới tính tiếp chứ!

Đích tỷ vê hạt Phật châu, gương mặt giấu nổi vẻ rạng ngời, bước lên xe ngựa của Tam hoàng t.ử cùng tiến cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-khoi-than-dan/chuong-9.html.]

Trong tiệc thọ của Thái hậu nương nương, quan quyền quý tề tựu đông đủ, chén thù chén tạc linh đình. Tỷ tỷ cũng giống như kiếp , dâng lên dải phướn kinh dày dặn, chứa chan lòng thành. Mọi ánh mắt trong buổi tiệc ngay lập tức đổ dồn về phía tỷ .

Đích tỷ vẫn giữ vẻ mặt chút gợn sóng, bình thản như mặt nước lặng, tay vân vê hạt Phật châu. Dường như sự chú ý của đối với tỷ chỉ như mây khói thoảng qua. Tỷ vận bộ váy trắng tiên khí thoát tục, càng tôn lên vẻ thanh khiết vướng bụi trần, tựa như một đóa sen thanh cao nở rộ giữa đại điện vàng son lộng lẫy.

“Đây là thứ gì?” Thái hậu nương nương cũng bắt đầu cảm thấy hứng thú.

Gương mặt tỷ tỷ phủ một lớp phấn trắng, dáng vẻ gầy gò lung lay như sắp đổ, càng tỏ vẻ yếu ớt chịu nổi gió, “Thần nữ lo lắng cho phượng thể của nương nương ăn ngon ngủ yên, nên vạn chữ phướn kinh, cầu mong Thái hậu nương nương phượng thể an khang, vạn thọ vô cương.”

Thái hậu hài lòng gật đầu: “Lâm gia tiểu thư quả thật là Bồ Tát chuyển thế, tấm lòng từ bi thật đáng quý!”

“Chỉ cần đổi sự khỏe mạnh cho nương nương, bách bệnh xâm phạm, dẫu thần nữ trích chút m.á.u, dùng Phật huyết kinh văn thì đáng là bao!” Tỷ tỷ c.ắ.n môi, hốc mắt trong phút chốc đỏ hoe.

Không chỉ Thái hậu sững sờ, mà tất cả đại điện đều xì xào bàn tán ngớt.

“Hóa là phướn kinh bằng m.á.u!”

“Đây mới thực sự là vị Phật nữ xót thương chúng sinh, xứng đáng!”

“Hèn chi trông sắc mặt Đại tiểu thư Lâm gia nhợt nhạt, vững như thế.”

Thái hậu xót xa vô cùng, lập tức lệnh: “Mau mang ghế tới, đỡ Đại tiểu thư Lâm gia xuống!”

Tam hoàng t.ử xót xa tự hào bước tới bên cạnh tỷ tỷ, “Tấm lòng của Thanh Nhi chẳng ai thể bì kịp, Hoàng tổ mẫu nhất định ban thưởng thật hậu hĩnh cho nàng mới !”

Thái hậu gật đầu lia lịa. Tam hoàng t.ử tiếp: “Vậy để nhi thần đích mở dải phướn kinh cho Hoàng tổ mẫu xem.”

Dải phướn kinh mở , một lớp giấy dầu rơi xuống. Ngay đó là một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng mũi !

14.

Dưới sự ảnh hưởng của mùi hôi thối nồng nặc, dải phướn kinh bằng m.á.u bỗng trở nên dữ tợn, đáng sợ, chẳng còn chút hướm thánh khiết nào. Từng đàn ruồi nhặng xanh đen dày đặc bu kín lấy tấm phướn, tham lam hút lấy những chữ m.á.u đó.

“Hộ giá! Mau hộ giá, bảo vệ Thái hậu nương nương!” Đám nội thị bên cạnh phản ứng nhanh nhất, vội vàng che chắn mặt Thái hậu.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận