Chỉ vài ngày , khắp hang cùng ngõ hẻm đều đồn đại Lâm gia vị Bồ Tát sống, lòng thiện lương, ai nàng sẽ cả thiên hạ! Kể từ đó, tỷ tỷ nổi danh ai bì kịp. Mấy vị hoàng t.ử vì tranh giành vị “Phật nữ” mà đấu đá ngầm, dùng đủ cách để lấy lòng đích tỷ.
Vừa thấy bóng dáng vị quan Hồng Lô Tự vận hồng y cạnh cha , liền như chạy quá gấp mà ngã nhào xuống đất ngay gần đó.
Đám nha , ma ms đuổi kịp tới nơi, đắc thắng quát: “Nhị tiểu thư còn chạy ? Ngươi dám hãm hại Đại tiểu thư Phật nữ, đúng là quả báo nhãn tiền, c.h.ế.t nhắm mắt!”
Ta cứ thế nức nở ngừng. Đại phu nhân chán ghét cau mày: “Bịt miệng nó , lôi về!”
Tiếng kinh động đến cha và vị quan viên gần đó, họ lững thững bước về phía .
“Dừng tay!” Cha quát lớn, “Lũ hạ nhân các dám đối xử với Nhị tiểu thư như ?”
Ta thừa cơ nhào lòng cha, vẻ kinh hãi tột độ, năng lộn xộn: “Cha ơi, Đại phu nhân và tỷ tỷ đ.á.n.h c.h.ế.t con! Thật sự con , liên quan đến con mà, cha cứu con với...”
Khóe mắt liếc thấy vị quan lớn của Hồng Lô Tự bên cạnh cha bắt đầu nhíu mày.
“Chẳng Lâm gia Đại tiểu thư mang trong Phật cốt, thiện lương tột bậc, ngay cả thấy hoa rụng cũng đau lòng rơi lệ ?” Ông kìm mà thốt lên.
Cha cuống quýt: “Lâm Chi, con đừng càn! Thanh Nhi nhân đức nhất trần đời, ngay cả thịt cũng ăn, thể đ.á.n.h c.h.ế.t con ? Người , đưa Nhị tiểu thư xuống !”
Hễ cứ đụng đến tỷ tỷ là lòng cha thiên vị, tìm cách che đậy giúp tỷ . Ta thầm lạnh trong lòng. Đã sống một đời, lẽ nào còn để các xoay như chong ch.óng nữa ?
“Hôm nay tượng Phật đột nhiên nhỏ lệ m.á.u, Đại phu nhân và tỷ tỷ khăng khăng là do con , còn g.i.ế.c con để đền tội, cha cũng quản ? Nếu ...” Ta đột nhiên bật thành tiếng, ngay mặt vị đại nhân Hồng Lô Tự mà cởi phăng lớp áo vai xuống, “Nữ nhi xin tự chứng minh sự trong sạch ngay tại đây, còn hơn là c.h.ế.t oan uổng minh bạch!”
Sau một hồi náo loạn, sắc mặt cha xanh mét, sai đưa xuống kiểm tra thể. Ba, năm ma ma già lục soát kỹ lưỡng từng tấc da thịt , với vẻ mặt khó coi mà ngoài bẩm báo.
Bọn họ tìm thấy bất kỳ vết thương nào, tượng Phật nhỏ lệ m.á.u liên quan gì đến . Suốt cả quá trình đó, nước mắt từng ngừng rơi.
8.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-khoi-than-dan/chuong-5.html.]
Nghe vị phán quan của Hồng Lô Tự vốn tính tình cương trực, công minh. Chẳng mấy chốc, những gì ông chứng kiến tại Lâm phủ hôm nay sẽ truyền khắp kinh thành.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Tượng Phật nhỏ lệ, là điềm đại hung. Vị Phật nữ vốn nên xót thương chúng sinh cùng mẫu hợp mưu ỷ thế h.i.ế.p , vu oan giá họa cho một thứ nữ tội nghiệp.
Cha tìm đủ cách níu kéo cũng giữ vị đại nhân ở . Ông ngay cả bệnh chân cũng chẳng buồn chữa nữa, vội vàng phẩy tay áo bỏ . Cha tức đến nổ đom đóm mắt, đầu tiên nổi trận lôi đình với Đại phu nhân, mắng bà cho gia trạch bất yên.
Tiếng lóc của Đại phu nhân lọt tai khiến cảm thấy thư thái lạ thường. Bà cam tâm mà nức nở: “Ta chẳng đều vì Thanh Nhi ! Thanh Nhi là Phật nữ, là chỗ dựa của cả tộc ! Sau chúng thể vinh hiển phát đạt đều trông cậy cả con bé.”
“Tượng Phật nhỏ lệ chắc chắn là kẻ cố tình giở trò, nhất định tra cho ! Con tiện nhân đó, tuyệt đối tha cho nó, nó còn hãm hại Thanh Nhi nữa...”
Ta khẽ mỉm , Đại phu nhân đúng đấy. Chỉ một màn tượng Phật nhỏ lệ thì mà đủ! Kiếp , sẽ đích đào cái “Phật cốt” của tỷ , bắt tỷ trả mạng sống nợ !
Đại phu nhân lùng sục khắp lượt trong Lâm phủ, ngay cả lão già đổ phân cũng tha. bà thất vọng , đám nô bộc chẳng ai mang vết thương mới cả. Khiến vị đích tỷ vốn từ nhỏ cao cao tại thượng tức giận tự nhốt trong phòng suốt mấy ngày liền.
Đêm xuống, xách một chiếc đèn l.ồ.ng dãy phòng dành cho hạ nhân.
Liên Vân chịu mười lăm roi, vết thương vẫn lành hẳn. Đám hạ nhân trong phủ chê nàng đen đủi, sợ vạ lây nên đuổi nàng căn phòng chứa đồ thấp bé, ẩm thấp cạnh dãy nhà chính.
“Nhị tiểu thư!” Ánh đèn l.ồ.ng trong phút chốc bừng sáng đôi mắt xám xịt của nàng.
Ta bên mép giường t.h.u.ố.c cho nàng, hạ thấp giọng: “Thành công . Máu ngươi đưa cho cho Kim Phật nhỏ lệ.”
Hôm Liên Vân lén đưa bánh bao cho , đem bộ kế hoạch kể cho nàng . Sau khi thần Phật nhỏ lệ m.á.u, liệu đích tỷ còn thể tiếp tục vị “Phật nữ” cao quý thánh khiết nữa ?
Liên Vân xong hề do dự: “Nô tì sẽ giúp Nhị tiểu thư! Người cần m.á.u ?”
Vết roi nàng khép miệng, chỉ cần dùng sức là m.á.u rỉ , nàng hứng đầy một bình nhỏ đưa cho : “Nhị tiểu thư, thế đủ ? Nếu đủ nô tì nặn thêm.”