RƠI KHỎI THẦN ĐÀN

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thịt cũng xẻ , cho tỳ nữ lui xuống .”

Gương mặt gầy gò của Liên Vân hiện rõ vẻ thoát nạn, nàng với ánh mắt đầy ơn.

“Đứng ! Ai cho phép ngươi thả ả ?”

“Tỷ tỷ chẳng là Phật nữ ? Bình thường ngay cả một con kiến tỷ cũng nỡ giẫm c.h.ế.t, tì nữ chỉ ăn một miếng thịt, lẽ nào tỷ tỷ lấy mạng nàng ?” Ta giả vờ như hiểu.

Thân hình đích tỷ cứng đờ, tỷ xuống vết thương cánh tay, hận đến nghiến răng nghiền lợi: “Quy củ là quy củ! Ta , chúng sinh đáng thương, kẻ nào cũng sát sinh ăn thịt. Thịt , trả nó. ả tỳ nữ vi phạm quy củ của , phạt ả mười lăm roi để nó nhớ đời!”

3.

Ánh mắt phủ một lớp sương lạnh lẽo Liên Vân dắt , khóe môi khẽ nhếch lên một tia nhạt. Mười lăm roi, dù vẫn hơn là xẻ thịt sống.

Kiếp , để lập uy và phô diễn cái danh hiệu Phật nữ khác của , tỷ tỷ lệnh xẻ một miếng thịt ngay n.g.ự.c Liên Vân. Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Liên Vân vang vọng khắp phủ, gia nhân ai nấy mặt cắt còn giọt m.á.u, nỡ thêm. Thế nhưng tỷ tỷ vẫn điềm nhiên thắp hương bái Phật, tay vê chuỗi hạt:

“Không phạt nặng, chuộc cho ả đây? Ta cũng là vì cho ả, tránh để khi c.h.ế.t xuống địa ngục chịu khổ. Đao cắt ả, ả đau như ...” Đích tỷ lên tượng Phật, giả vờ nhỏ vài giọt lệ cá sấu: “Lúc súc vật g.i.ế.c chắc hẳn cũng đau đớn như thế. Ta chẳng qua là cho ả đích nếm trải mà thôi.”

Liên Vân m.á.u chảy đầm đìa, khi đích tỷ tin, nét mặt vẫn thản nhiên như , còn cấm cho ai mời đại phu đến chữa trị cho nàng, “Đó là kiếp nạn trong mệnh của ả, qua khỏi đều xem tạo hóa của chính ả.”

Sau khi mười lăm roi kết thúc, đến thăm Liên Vân và đưa t.h.u.ố.c trị thương cho nàng. Mồ hôi lạnh thấm đẫm những sợi tóc mai gương mặt gầy gò, nhưng may cái mạng giữ .

“Nhị tiểu thư...” Nàng với ánh mắt cảm kích khôn nguôi, thều thào bên tai : “Tiểu thư cứu mạng nô tì. Sau dù tiểu thư sai bảo việc gì, Liên Vân nguyện xả vì tiểu thư.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/roi-khoi-than-dan/chuong-2.html.]

Chẳng bao lâu , chuyện thương đích tỷ truyền đến tai Đại phu nhân. Bà lập tức sai áp giải đến.

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Đại phu nhân đau xót ghế bành, đại phu đang băng bó cho tỷ tỷ, còn thì quỳ nền gạch đá lạnh buốt, “Thanh Nhi vốn là Phật nữ, chỉ cần chịu một chút thương tổn thôi cũng là ý trời trừng phạt nhân gian.” Nói đoạn, Đại phu nhân lườm một cái cháy mặt.

Đợi đại phu khỏi, bà mới như chợt nhớ đến sự hiện diện của , “Lâm Chi, ngươi đố kỵ với Thanh Nhi đúng ? Sao ngươi dám vì một ả tì hạ tiện mà tổn thương chính tỷ tỷ của ! Thanh Nhi là Phật nữ, là che chở cho cả gia tộc . Ngươi quên mất dạy dỗ ngươi thế nào từ nhỏ ?”

Ta đương nhiên quên. Lâm Thanh mang trong Phật cốt, để sứt mẻ va chạm dù chỉ là một chút, ngay cả một sợi tóc cũng rụng... Sự tồn tại của , chẳng qua chỉ là để lá chắn tai ương cho đích tỷ, bảo vệ sự an cho tỷ mà thôi. chính vị “Phật nữ” là kẻ mang đến họa diệt tộc.

Vết thương sâu hoắm bả vai ở kiếp dường như bắt đầu nhói đau. Ta khẽ hít một lạnh.

Đại phu nhân thong thả, lạnh lùng buông lời: “Nhị tiểu thư tâm tính nóng nảy, lòng đầy đố kỵ, sẽ khiến gia trạch bất yên. Đưa tới Am Ni Cô ngoại thành mà tu hành, chép kinh cho tịnh tâm ...”

Am ni cô ở ngoại thành ư? Ta rõ nơi đó thực chất là một “động quỷ” trá hình, chuyên tiếp đón hạng nam nhân hạ lưu, bẩn thỉu nhất thiên hạ.

4.

“Lạy phu nhân, con thảy đều là vì tỷ tỷ, vì gầy dựng thanh danh cho tỷ cả!” Dưới ánh mắt nghiêm nghị, sắc lạnh như d.a.o của Đại phu nhân, rưng rưng nước mắt, giọng nghẹn ngào đầy vẻ ủy khuất. Ta tiếp tục phân trần: “Tỷ tỷ vì cứu một kẻ nô tì mà chẳng tiếc xẻ thịt chuộc tội. Hiện giờ bên ngoài giới văn nhân bắt đầu thơ ca tụng lòng nhân đức của tỷ tỷ, bảo rằng chẳng hổ danh là Phật nữ giáng trần... Tiếng thơm mà truyền cung, Thái hậu nương nương vốn là sùng đạo Phật, chắc chắn sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho tỷ tỷ.” Nghe đến đây, sắc mặt Đại phu nhân mới dịu đôi chút.

“Tỷ tỷ là Phật nữ, lòng bồ tát, lẽ nào vì một chút lầm nhỏ mà trách cứ con?” Ta sống qua hai kiếp, quá hiểu rõ đích tỷ. Thứ tỷ coi trọng nhất chính là cái danh tiếng hão huyền của .

Lúc , cánh tay ngọc ngà của tỷ quấn tầng tầng lớp lớp vải trắng, mất vẻ thẩm mỹ vốn . Tỷ tỷ khẽ nhíu mày, ánh mắt chẳng lấy nửa phân từ bi, mà chỉ rặt một vẻ thâm độc, hiểm ác. Tỷ giả vờ như thấy gì, ung dung nhấp , chẳng màng đến kết cục của .

Ta dập đầu thật mạnh xuống đất, vẻ kinh hãi tột độ: “Xin phu nhân hãy cấm túc con! Con nguyện phòng củi, ăn uống để cầu phúc cho tỷ tỷ.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận