"Hừ." Ta khẽ lạnh, thổi tắt ngọn đèn dầu trong Từ đường.
Chừng nửa canh giờ , vài bóng lén lút lẻn .
"Bên trong tối đen thế ..."
Ta nấp cánh cửa, kế đó tặng cho một gậy mỗi tên, đ.á.n.h ngất lịm kéo chúng quẳng đến mặt hai mụ ma ma . Hai ả ác phụ vốn t.h.u.ố.c phát tác đến mức điên cuồng, lập tức vồ lấy như hổ đói thấy mồi.
Ta nhẹ nhàng rời khỏi Từ đường, leo lên nóc nhà xuống cảnh Tướng phủ. Một khắc , trong phủ khách quý ghé thăm.
Bùi Vân hiên ngang băng qua sân viện, giữa đường tình cờ "bắt gặp" phụ và Tống Uyển Nguyệt đang tản bộ trong hoa viên. Mấy bọn họ giả vờ trò chuyện vài câu, bước chân dồn dập, mục đích rõ ràng hướng về phía Từ đường mà tới.
Nhìn từ xa bóng dáng phụ giữa đám , lòng càng thêm lạnh lẽo. Chẳng trách kiếp lâm cảnh ngộ bi t.h.ả.m đến thế, ông ngoài việc đoạn tuyệt quan hệ thì chẳng hề hé môi giúp một lời công đạo nào. Giờ xem , ông cũng chính là một trong những kẻ chủ mưu.
Bọn họ hùng hổ xông Từ đường, giả vờ kinh hoàng thất sắc những âm thanh hoan lạc vọng từ bên trong. Phụ lao lên tiên, đá văng cánh cửa: "Tống Chi, đồ nghiệt súc hạ tiện liêm sỉ…"
Lời mắng nhiếc đột ngột nghẹn nơi cổ họng. Ánh đèn l.ồ.ng tay đám gia đinh soi rọi rõ mồn một cảnh tượng hỗn loạn bên trong. Tất cả đều c.h.ế.t lặng.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Bùi Vân sa sầm mặt mày: "Tống Chi ?"
Chẳng ai trả lời . Tống Uyển Nguyệt lay lay ống tay áo của , Bùi Vân lập tức nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng như để trấn an. Giọng dịu dàng như gió xuân: "Đừng sợ, ngôi vị Thái t.ử phi của chỉ thể thuộc về nàng."
Dứt lời, bất ngờ đoạt lấy ngọn đuốc từ tay tên tiểu sai bên cạnh, ném thẳng bức màn trướng trong Từ đường. Lửa lớn bùng lên dữ dội. "Tống tướng, chuyện hôm nay nên truyền ngoài, đành ủy khuất Ngài ."
Phụ đống bài vị tổ tiên giữa làn khói lửa, nghiến răng hạ quyết tâm: "Lúc cấp bách dùng biện pháp mạnh, Thái t.ử quả là thủ đoạn."
Bùi Vân gật đầu, lệnh cho tùy tùng khóa c.h.ặ.t cửa phòng: "Ngày mai hãy tung tin khắp kinh thành, rằng Tống Chi ngang ngược phục giáo huấn, nhốt hai vị ma ma của Đông Cung Từ đường, ngờ sơ suất gây hỏa hoạn, hại c.h.ế.t mấy mạng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-hoang-tai-sinh-nhat-phi-trung-thien/chuong-3.html.]
Những lời lạnh lùng theo gió đêm lọt tai . Ta tự chủ mà rùng một cái. Để hủy hoại , tiếc hy sinh cả nhũ mẫu nuôi nấng từ nhỏ. Sự "thâm tình" , hóa chỉ là để dọn đường cho Tống Uyển Nguyệt lên ngôi Thái t.ử phi.
Ta nhịn mà khổ. Hắn yêu Tống Uyển Nguyệt đến thế, cứ việc thẳng với . Ta vốn chẳng hạng thích đeo bám, tự khắc sẽ thành cho hai kẻ đó.
Suy cho cùng, chẳng qua vì lập nhiều chiến công, bách tính từ lâu mặc định và Bùi Vân là đôi lứa xứng đôi. Hắn mang tiếng là kẻ phụ tình, càng nỡ để Tống Uyển Nguyệt gánh danh phận thứ nữ cướp chồng của đích tỷ.
Thật là một vở kịch tình thâm nghĩa trọng đến nực !
Thế nhưng, thì gì? Ta trao một lòng chân thành, rốt cuộc gì?!
Trước khi Từ đường sụp đổ, cuối những bài vị tổ tiên bỏ mặc trong biển lửa: "Chư vị tiền bối, nếu cơ nghiệp của Tống gia hủy hoại trong tay đám con cháu bất hiếu , kính xin các vị hãy phù hộ cho con!"
05.
Chỉ một đêm, tin đồn về lan truyền khắp kinh thành. Ta cố tình lộ diện tại Trân Bảo Các, chẳng bao lâu , Bùi Vân dẫn theo Tống Uyển Nguyệt tìm đến tận nơi.
Vừa mở miệng, Bùi Vân buông lời chất vấn: "Tống Chi, đêm qua ngươi ?"
Ta ném một hạt thông bóc vỏ miệng, thong dong đáp: "Hai mụ ma ma của ngươi phiền phức quá đỗi, phạt chép sách còn cho cơm ăn. Ta đói chịu nổi nên tự lẻn ngoài chơi ."
Bùi Vân và Tống Uyển Nguyệt lén lút trao đổi ánh mắt, cả hai dường như đều thở phào nhẹ nhõm. Ta thầm trong bụng, nhưng mặt vẫn giả vờ ngây ngô: "Có chuyện gì ?"
Tống Uyển Nguyệt vẻ đau lòng khôn xiết, tay chân quơ quào hiệu: [Tỷ tỷ, tỷ tự trốn thì thôi , tại còn khóa cửa từ đường ? Đêm qua Từ đường bốc hỏa, hai vị ma ma thoát , đều tuẫn tiết ở bên trong !]
Ta tỏ vẻ đại kinh thất sắc: "Sao chuyện đó? Tống Chi việc đường đường chính chính, rời ngay mặt hai họ mà. Hơn nữa, bằng mật đạo trong Từ đường, ma ma còn đuổi theo đến tận cửa mật đạo, chẳng lý gì lửa cháy mà chạy thoát . Các chắc chắn là tìm thấy xác ?"
Sắc mặt Bùi Vân và Tống Uyển Nguyệt đồng loạt biến đổi. Ta cố gắng kìm nén tiếng : "À, quên với các , Từ đường đó là do tộc của mẫu xây dựng. Họ thói quen đào một lối mật đạo thông núi để ứng phó với tình huống bất trắc. Mẫu khi qua đời vốn định cho phụ , nhưng ông mải mê công vụ rảnh ghé qua, thế nên chuyện mật đạo chỉ ."