PHƯỢNG HOÀNG TÁI SINH, NHẤT PHI TRÙNG THIÊN

Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tống tướng quân!” Thủ lĩnh quân phản loạn gào to: “Ngươi là phận nữ nhi, về nhà mà chăm con , ở đây tỏ vẻ hùng cái gì? Đại quân của An Vương hạ trại cách đây mười dặm , ngươi thủ nổi ?”

Ta đáp lời, lật tay rút từ trong bao một mũi hắc linh tiễn. Cung lớn kéo tròn như trăng rằm.

Vút——! Mũi tên xé gió lao , xuyên thủng chuẩn xác chiếc mũ sắt và dải hồng của , đóng c.h.ặ.t cột cờ phía .

Trên thành trì bỗng chốc bùng nổ những tiếng hò reo vang trời. Những bách tính vốn đang co cụm trong nhà lượt đẩy cửa sổ, những tàn binh quân phản loạn đ.á.n.h tan cũng từ cuối ngõ bò dậy. Họ vớ lấy d.a.o phay, cuốc xẻng, thậm chí chỉ là mấy viên gạch vỡ, nhưng ai nấy đều đỏ quạch đôi mắt lao đường phố, “G.i.ế.c!!”

Ta cầm thương áp sát, tên thủ lĩnh quân phản loạn hốt hoảng vung đao chống đỡ, nhưng một thương hất văng miếng hộ tâm kính. Khi mũi thương chạm cổ họng, gã nam nhân còn dương dương tự đắc giờ đây sợ đến mức tiểu cả quần. Gã run rẩy chỉ tay ngoài thành: “Ngươi... ngươi g.i.ế.c thì ? Ba vạn đại quân của An Vương...”

Lời còn dứt, mặt đất chân đột ngột rung chuyển dữ dội. Ta vội vàng leo trở lầu Trích Tinh, chỉ thấy ngoài thành, từng lớp quân đội đen kịt như thủy triều đang cuồn cuộn đổ về.

Dẫn đầu là lá đại kỳ huyền sắc tung bay phần phật, mặt cờ một chữ “Liệt”, nét chữ cứng cáp như rồng bay phượng múa. Bên cạnh đó, thật bất ngờ, còn một lá cờ đỏ nhỏ hơn một chút, chính là chiến kỳ mang chữ “Chi” của .

Ta mỉm , thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng nghìn cân, "Cũng may, lầm ."

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

21.

Bùi Liệt chẳng tốn chút sức lực nào bắt sống An Vương, thu phục bộ tàn quân của đối phương. Mà cũng quét sạch đám phản tặc trong kinh thành còn một mống.

Ngày mở cửa thành nghênh đón Bùi Liệt, trời rốt cuộc cũng hửng nắng, tràn ngập khí vui mừng.

Từ đằng xa trông thấy bóng dáng , từ lưng ngựa nhảy phắt xuống, chẳng màng đến hình tượng mà lao thẳng tới, ôm chầm lấy xoay vài vòng giữa trung.

Ta xoay đến mức váng đầu hoa mắt, lúc kịp định thần , hôn lên má mấy cái rõ kêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-hoang-tai-sinh-nhat-phi-trung-thien/chuong-12.html.]

Ta ngẩn , đến khi hồn thì thấy ôm vững lưng ngựa. Tấm lưng áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của , vành tai đỏ ửng, khẽ lên tiếng kháng nghị: "Này——!"

Bùi Liệt ở ngay bên tai , nhẹ nhàng và dịu dàng đáp một tiếng: "Ơi."

Chỉ một chữ thôi, khiến chẳng thể thốt thêm lời nào nữa. Cứ thế, cùng Bùi Liệt chung ngựa trở về hoàng cung. Đến khi nhận hành động sẽ gây ảnh hưởng chấn động thế nào, thì khắp hang cùng ngõ hẻm truyền tai về giai thoại thâm tình giữa và Bùi Liệt.

Việc Bùi Liệt giả c.h.ế.t, qua miệng dân gian thành kế "lấy lùi tiến", ép lũ phản tặc lộ diện. Còn việc tự nguyện hoàng lăng, cũng trở thành kế "nội ứng ngoại hợp", tình ý nồng nàn.

Tóm , chẳng từ lúc nào, và Bùi Liệt trở thành một đôi trời sinh trong mắt thiên hạ. Vì chuyện , Bùi Liệt một mặt thì xin , mặt khác cứ cầm kỷ vật năm xưa mẫu tặng , lắc lư ngừng mắt . Ngay cả đám bộ hạ cũ, cho đến những tỷ t.ử sĩ từng sinh t.ử trong trận thủ thành, cũng thi khuyên nên thuận theo Bùi Liệt.

Bị phía ám chỉ minh thị suốt một tháng trời, cuối cùng, khi Bùi Liệt đề xuất tăng thêm chức vị nữ quan trong triều và mở cửa quân đội cho nữ nhi tham chính, khẽ gật đầu.

Ngày hôm đó, Bùi Liệt vui mừng khôn xiết, cưỡi ngựa chạy khắp kinh thành, gặp ai cũng khoe rằng sắp nương t.ử .

Thêm một tháng nữa trôi qua, vị Hoàng đế Đại Ung chạy trốn cùng phi tần và vài tín năm xưa trở về kinh. Bùi Vân cũng trong đó. Lâu ngày gặp, dáng vẻ trông tiều tụy và phong trần cực độ. Cả gầy rộc như bộ xương khô, tựa hồ trải qua biến cố mà già vài chục tuổi. Hắn âm u lưng Hoàng đế Đại Ung, ánh mắt về phía tràn ngập nỗi thống khổ trầm luân.

Hoàng đế Đại Ung đại thế mất, thức thời trả vị trí Đông Cung cho Bùi Liệt. Suốt quá trình , Bùi Vân lấy một lời, chỉ lặng lẽ bằng đôi mắt u tối. Ta tưởng rằng rõ thời thế, còn si tâm vọng tưởng nữa. Nào ngờ, đúng đêm đại hỷ của , rút kiếm xông Đông Cung.

Đôi mắt Bùi Vân đỏ ngầu, y phục xộc xệch, trông chẳng khác nào một con thú cùng đường hèn mọn. Hắn lảo đảo quỳ xuống mặt : "Ta nhớ ... Ta nhớ hết cả ..."

Ta kinh ngạc nhướng mày. Không ngờ Bùi Vân cũng cơ duyên thần kỳ như . Chỉ tiếc rằng, việc sở hữu ký ức kiếp dường như chẳng đem cho chút lợi lộc nào, trái chỉ càng thêm đau đớn.

Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khớp xương trắng bệch: "Vào mùa Thu năm nàng qua đời, đích dẫn quân thảo phạt lũ man di, đón nàng trở về. Đến lúc đó mới nàng c.h.ế.t ..."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận