PHƯỢNG HOÀNG TÁI SINH, NHẤT PHI TRÙNG THIÊN

Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Uyển Nguyệt kinh hãi lùi nửa bước, vẫn đang tận tâm tận lực đóng vai câm: ["Điện hạ, thần chỉ tới khuyên nhủ tỷ tỷ thôi mà…]

Thế nhưng Bùi Vân vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh băng: "Cô bảo nàng đợi ở xe ngựa, nàng hiểu ?"

"Còn dám nhiều lời nữa thì cút xéo về Tướng phủ !"

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

Sắc mặt Tống Uyển Nguyệt trắng bệch, nước mắt tức thì dâng đầy trong mắt. Ta lạnh nhạt màn kịch khôi hài , chỉ thấy nực , "Bùi Vân, bao giờ đường vòng."

"Muốn gả cho ngươi , tuyệt đối khả năng!"

Bùi Vân hít sâu một , đột ngột hạ thấp giọng: "Ngõ Liễu phía Tây thành một nhóm nữ t.ử lai lịch bất minh đang sinh sống, là do mẫu nàng năm đó đưa kinh?"

Toàn cứng đờ. Những nữ t.ử đó vốn là những t.ử sĩ liều c.h.ế.t, vì nơi ẩn náu phát hiện mà chủ t.ử g.i.ế.c diệt khẩu, chính mẫu cứu họ . Những năm qua vẫn âm thầm sai chăm sóc, ngờ tra : "Bùi Vân, rốt cuộc ngươimuốn gì?"

Bùi Vân rầu rĩ: "A Chi, chỉ bù đắp cho nàng, nàng cứ nhất định chịu tin?"

Ta nhếch môi: "Lòng tin của dành cho ngươi sớm trở về linh ."

Bùi Vân lộ vẻ mặt như tổn thương: "A Chi, sẽ chứng minh cho nàng thấy."

17.

Quãng thời gian đó, quả thực Bùi Vân nâng niu như thể nâng niu một khối kỳ trân dị bảo hiếm đời. Căn trạch viện ở ngoại ô phía Đông cho sửa sang theo dáng dấp của lâm viên vùng Giang Nam, chỉ bởi từng vô tình nhắc rằng chút hoài niệm cảnh đình đài lầu các nơi nhà ngoại. Mỗi sớm mai, nhất định vải tươi từ phía Nam chuyển về bằng ngựa trạm cấp báo tám trăm dặm, lột vỏ sạch sẽ, đặt sẵn trong chén sứ men thanh.

Nực nhất chính là bức bình phong tơ lụa khảm mười hai tấm, thêu bộ là hình ảnh vận nhung phục oai phong, chẳng rõ sai lén họa từ bao giờ. Ta chỉ thấy chuyện thật hài hước, nhưng ngoài mặt hề khước từ Bùi Vân. Hắn càng sức chiều chuộng bao nhiêu, Tống Uyển Nguyệt nhất định sẽ càng yên bấy nhiêu. Và thứ chờ đợi, chính là khoảnh khắc ả tự lộ sơ hở.

Quả nhiên, đầy nửa tháng, Tống Uyển Nguyệt bắt đầu động thủ. Ả mua chuộc tì nữ cận của , sai nàng nhét những bài thơ tương tư của đám công t.ử phong lưu xuống gối, còn giấu cả nội y cũ của nam nhân trong tủ áo của . Hành động bắt quả tang ngay tại trận. Tì nữ nọ quỳ rạp đất, ngừng dập đầu: “Thái t.ử phi nương nương ... chỉ cần nô tì việc , nương nương sẽ thả của nô tì ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-hoang-tai-sinh-nhat-phi-trung-thien/chuong-10.html.]

Ta sang nàng , tì nữ mới mười bốn tuổi, gương mặt còn vương nét ngây thơ, lúc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa. Ta khẽ thở dài, đột ngột vung tay đ.á.n.h một nhát gáy, nàng lập tức mềm nhũn ngã xuống. Ta nhanh ch.óng lột ngoại y của nàng mặc , cải trang thành dáng vẻ của nàng để gặp Tống Uyển Nguyệt.

Nơi Tống Uyển Nguyệt chọn là một rừng trúc cách đó xa. Vừa thấy bóng , ả mở miệng hỏi: “Xong xuôi cả chứ?”

Đây là đầu tiên cả hai kiếp , thấy ả cất tiếng . Giọng thanh mảnh, dịu dàng, giống hệt hạng ca kỹ là nương của ả.

Thấy yên nhúc nhích, cũng đáp lời. Tống Uyển Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày: “Ta đang hỏi ngươi đó! Đã đặt đồ vao xong ?”

Ta vẫn giữ sự im lặng, ngón tay vò nát vạt áo.

“Ngươi điếc ?” Giọng của Tống Uyển Nguyệt đột nhiên v.út cao, ả giơ cao đèn l.ồ.ng định đ.á.n.h .

Ta bất thần ngẩng đầu, một tay khóa c.h.ặ.t cổ tay ả: “Muội , mà hỏa khí lớn thế?”

Biểu cảm mặt Tống Uyển Nguyệt đông cứng . Miệng ả há hốc ngậm c.h.ặ.t, trông chẳng khác nào một con cá mắc cạn. Ta khoan t.h.a.i cởi bỏ chiếc mũ trùm đầu, lộ chân dung thật sự: “Tại giả câm?”

Sự hoảng loạn của Tống Uyển Nguyệt chỉ kéo dài trong chớp mắt, nhanh ả khôi phục dáng vẻ cao ngạo thường ngày. Ả thậm chí còn bật : “Tại ư? Dĩ nhiên là để chiếm lấy lòng thương hại ! Nếu , một thứ nữ như thể vững ở Tống gia? Làm khiến Thái t.ử điện hạ xót thương?”

“Tống Chi, mẫu đoản mệnh của ngươi dù lợi hại đến , chẳng cũng xoay như chong ch.óng ? Ta chỉ cần một chiêu thôi là đủ đè đầu cưỡi cổ ngươi cả đời !”

Ta lạnh lùng ả: “Ngươi chỗ , sống , thiếu gì cách chính đạo. ngươi cứ giẫm lên xương m.á.u của kẻ khác để trèo cao, ngươi từng nghĩ nếu chuyện bại lộ thì sẽ thu xếp thế nào ?”

Tống Uyển Nguyệt đột nhiên lớn: “Mới thế là gì! Ta chính là định sẵn sẽ Hoàng hậu, dùng chút thủ đoạn thì ? Ngươi đừng tưởng Bùi Vân bây giờ tâng bốc ngươi là vì yêu ngươi thật lòng. Hắn chẳng qua là nhất thời quen mà thôi, chỉ cần qua hai ngày nữa, nhất định sẽ sủng ái , chán ghét ngươi y như !”

Ta khẩy: “Điện hạ đều thấy cả chứ?”

Nụ mặt Tống Uyển Nguyệt vụt tắt. Bùi Vân chậm rãi bước từ trong bóng tối.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận