Phượng Hoàng Kế

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta lão đầu, lão đầu vẻ cả.

Ngược là Hình Bộ lão đầu bên cạnh, khóe miệng giật giật.

Ta cúi đầu, kiêu ngạo cũng tự ti: "Tiểu nữ Hoàng Thượng là thiên t.ử tôn quý, nhưng thiên t.ử chung quy cũng thể chi phối lòng . Tiểu nữ phạm tội, tiểu nữ vô tội. xin Hoàng Thượng ban tội."

Hoàng Thượng im lặng , dường như đang suy nghĩ xem nên xử trí thế nào.

"Thánh chỉ ban, trừ khi Mộc phủ phạm tội tày trời, nếu , cuối cùng vẫn sẽ là của hoàng thất."

Chưa thấy , tiếng.

Giọng , cũng coi như là quen thuộc.

Ta nghiêng đầu đến, quả nhiên là Tiêu Dịch Diễn.

Hắn vẫn mặc hắc bào như đang đưa tang, vẻ mặt lười biếng bước Thượng thư phòng, hành lễ với Hoàng Thượng xong, bên cạnh Hoàng Thượng, cúi đầu , chậm rãi : "Mộc tiểu thư, cơ hội bỏ trốn, chỉ cho một ."

Nói xong, chuyển ánh mắt sang Cố Quân, vẫn luôn im lặng nãy giờ.

Vẻ mặt chán ghét, chút che giấu.

 

Ta cũng Cố Quân.

Y cúi đầu, dám nhúc nhích.

Vở kịch của y diễn thật sự quá giả, bỏ trốn vốn là chuyện đường dài mệt nhọc, y đổi giày đường dài, vẫn là đôi giày nạm ngọc thường ngày.

Lúc Hoàng Thượng giao việc triều chính cho Thái t.ử quản lý, vẻ mặt Hình Bộ lão đầu dám .

Đều là đang diễn trò cho : Cố Quân là kẻ cáo trạng, mà mục đích chính là lôi lão đầu nhà xuống nước.

Ta hít sâu một .

Ta thể chịu đựng việc Cố Quân thật sự thích , chỉ là vì gia thế của lấy lòng , việc cả, chỉ cần thích y là đủ .

, thể chịu đựng việc bọn họ dám động đến lão đầu nhà .

Hình bộ sớm rơi tay phe cánh của Thái t.ử, tuy hỏi han, nhưng thỉnh thoảng cũng lão đầu nhắc đến.

Ta chậm rãi thu hồi ánh mắt Cố Quân.

Y nho nhã ôn hòa nhưng nhu nhược vô năng, học thức nhưng phẩm hạnh tệ hại.

Ta và Lâm Uyển Uyển đều từng ngưỡng mộ y.

Cuối cùng, vì sự nhút nhát và vô năng của y, tự tay đưa Lâm Uyển Uyển phủ Thái t.ử, tự tay đưa đến bên cạnh Ngũ hoàng t.ử.

Y định sẵn sẽ gì cả.

khi cúi đầu khuất phục, rốt cuộc sẽ bao nhiêu mất mát, y vẫn hiểu thấu đáo.

Đây cũng là cuối cùng y như .

Tình cảm còn sót cũng tiêu tan hết trong ánh cuối cùng .

"Đa tạ Ngũ hoàng t.ử chê, Vô Ưu tuổi nhỏ nông cạn, còn mong Hoàng Thượng và Ngũ hoàng t.ử thứ tội."

Dường như ngờ nhanh ch.óng cúi đầu như , trong mắt Hoàng Thượng và Tiêu Dịch Diễn đồng thời lóe lên một tia kinh ngạc.

Hoàng Thượng hỏi : "Ngươi định bỏ trốn nữa ?"

Tiêu Dịch Diễn hứng thú , lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-hoang-ke-rvjl/chuong-4.html.]

Ta thì ngẩng đầu, thẳng Tiêu Dịch Diễn một lúc.

Cuối cùng, kiên quyết :

"Tiểu nữ sẽ ngoan ngoãn ở nhà chuẩn xuất giá, xin Hoàng Thượng, Ngũ hoàng t.ử yên tâm."

Lão đầu và cùng ngự tiền thị vệ áp giải về Thừa tướng phủ.

Ông ảnh hưởng chút nào, đầu hỏi ngự tiền thị vệ đủ thứ chuyện, nào là tìm lấy ngon nào là tìm lấy rượu ngon, món ngon.

"Thừa tướng, theo lý mà , ngài đang cấm túc, đang nghỉ phép."

Ngự tiền thị vệ chút bất lực từ chối yêu cầu của lão đầu.

"Hoàng Thượng cũng cắt ăn cắt uống của !"

"Cái ... , thuộc hạ sẽ chuẩn cho Thừa tướng."

Ta lắc đầu, quả nhiên đây là chuyện lão đầu thể .

"Lý thị vệ, riêng với con gái vài câu, ngươi ngoài canh gác là , sẽ chạy trốn."

Thống lĩnh hị vệ lão đầu một cái, chút nghi ngờ, nhưng vẫn ngoài.

Ta giành , quỳ xuống.

"Phụ , nữ nhi sai ."

Lão đầu xuống rót rượu cho : "?"

" ở chỗ lời phụ ."

Lão đầu với từ sớm, Cố Quân .

Phẩm hạnh của y thật sự , công t.ử nhà giàu ở kinh thành, ăn chơi trác táng, kiêu ngạo ngang ngược, cũng siêng năng cần cù, nhưng nhút nhát như chuột gian xảo âm hiểm như Cố Quân, thật sự là độc nhất vô nhị.

"Không , con từ nhỏ tính tình bướng bỉnh, tường Nam dù cứng cũng cho con đ.â.m đầu một ."

"Vậy Tiêu Dịch Diễn thì ? Người là quý nhân của con ?"

Nghe , ánh mắt lão đầu dần trở nên sâu thẳm, mân mê chén rượu.

Một lúc , lão đầu trả lời :

"Con và Ngũ hoàng t.ử thể tình nghĩa, nhưng chỉ cần thành hôn . Hắn liền thể bảo hộ con, trăm năm ưu phiền. Con là nữ nhi duy nhất của phụ mẫu, con cả đời bình an thuận lợi, chính là nguyện vọng duy nhất của chúng ."

Lão đầu hiểu , cũng hiểu lão đầu.

Ta nhanh liền hiểu hàm ý trong lời ông .

Ta cúi đầu, nhưng trong mắt lóe lên ánh sáng kiên định.

Ta sẽ để lão đầu thất vọng.

"Con hiểu , phụ ."

Lão đầu mỉm , hào sảng uống cạn chén rượu.

Quân cờ thể rời khỏi bàn cờ, còn là quân cờ mặc định đoạt, chỉ một cách, đó chính là bàn cờ, tự chơi cờ.

Đạo lý lão đầu dạy , chính là như .

Ta uống rượu cùng lão đầu xong, chuẩn về phòng thì đột nhiên bịt miệng, lôi đến phía ngọn núi giả trong vườn.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận