Phượng Hoàng Kế

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đại công công rời , theo bản năng kéo lấy Cố Quân đang định bỏ chạy khỏi nơi .

Hình Bộ lão đầu liếc hai chúng , vội vàng tránh .

Ta cửa Thừa tướng phủ, từng chữ từng chữ một, nghiêm túc : "Cố Quân, chúng bỏ trốn ."

Cố Quân , như đang một kẻ điên, y vùng vẫy thoát khỏi tay .

"Không ..."

Y ấp úng, biểu cảm đổi liên tục.

Nghe , khóe miệng nở nụ chua xót.

, y .

Cố Quân chỉnh đốn biểu cảm, cuối cùng cũng nở nụ chua xót giống , an ủi :

" mà, Vô Ưu, hãy tỉnh táo ."

"Cố Quân, từng thích ?"

Ta để ý đến lời y , tiếp tục hỏi, môi kiềm chế nở nụ chua xót.

Y trả lời cái gì, cũng chẳng nữa, nghĩ trong lòng kỳ thật sớm câu trả lời .

"Tóm , Cố Quân, ngày mai giờ Hợi, sẽ đợi ở phố Đông, cửa tiệm bánh quế."

Nói xong, đầu bỏ .

Ta nghĩ, cho dù là quân cờ, chỉ cần đặt xuống, vẫn còn khả năng rời khỏi bàn cờ.

Lão đầu nhà đang trong đại sảnh đợi .

Thấy vòng qua đại sảnh chuẩn về phòng, lão đầu gọi .

"Vô Ưu."

Ta bất đắc dĩ, trở đại sảnh.

Ta mím môi lời nào, chờ lão đầu lên tiếng.

"Nữ nhi. Phụ đặt tên con là Vô Ưu, mong con trăm năm muộn phiền. mà, Cố Quân tuyệt đối , con đừng trách phụ ."

Ta cúi đầu, giọng trầm thấp: "Vậy Tiêu Dịch Diễn thì ?"

Lão đầu thở dài một .

"Rồi một ngày, con sẽ hiểu nỗi khổ tâm của phụ . Quan trường là nơi /ă/n/ .t.h.ị.t , con trăm năm vô ưu, con chỉ thể trở thành kẻ /ă/n/ .t.h.ị.t ."

Ta dường như hiểu mà chẳng hiểu, ngẩng đầu lên, vô cùng miễn cưỡng.

"Nữ nhi vẫn thể rời khỏi nơi ."

Ta là cô nương kiêu ngạo, lão đầu nâng niu từ bé, vì , ông cũng là hiểu nhất đời .

Ông nhanh liền hiểu toan tính của , sắc mặt trắng bệch.

Tiếp đó, ông , về chỗ chính giữa đại sảnh, ánh mắt sâu thẳm chằm chằm .

Rất lâu , ông bất lực đáp ứng : "Cũng , để con thử một cũng ."

Lão đầu quả nhiên phái ngăn cản .

Giờ Hợi, thu dọn hành lý lên đường, đường gặp bất kỳ trở ngại nào.

Ta lững thững đến phố Đông, ánh đèn mờ ảo của tiệm bánh quế một bóng .

Ta tùy ý bậc thang đá cửa tiệm, tâm trạng buồn chán nghịch góc vải của bọc hành lý, chờ Cố Quân đến.

Không lâu , liền thấy Cố Quân gọi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-hoang-ke-rvjl/chuong-3.html.]

"Vô Ưu."

 

Y mặt , che khuất ánh sáng vốn mờ ảo, khuôn mặt y ẩn trong bóng tối, rõ gì cả.

Ta chỉ thể giày của y, miếng ngọc đính đó tỏa ánh sáng lạnh lẽo.

"Rốt cuộc đến ."

Giọng nhẹ nhàng, vui mừng vì sự xuất hiện của .

"Chúng ?"

Giọng y bình tĩnh, chút cảm xúc.

Ta quá vui mừng vì sự xuất hiện của y, sự khác thường trong giọng điệu của y.

Ta nhảy xuống khỏi bậc thang, ôm lấy cánh tay y, : "Đều theo ."

"Được, chúng —"

Y còn xong, một loạt tiếng bước chân vội vàng cắt ngang.

"Bắt lấy hai bọn họ!"

Một đội nhân mã trong y phục ngự tiền thị vệ chạy đến.

Bàn tay đang nắm lấy Cố Quân đột nhiên buông .

Khuôn mặt y ánh đèn rõ ràng hơn một chút, nghiêng đầu y.

"Là ?"

Y , mím môi trả lời.

coi như câu trả lời .

Ngự tiền thị vệ bắt và Cố Quân , cuối cùng, y cũng dám lấy một cái.

Ta và Cố Quân quỳ trong thư phòng của Hoàng Thượng đêm khuya, cùng quỳ ở đó còn lão đầu nhà và Hình Bộ lão đầu.

Hoàng Thượng giận mà uy, ánh mắt lạnh nhạt, năm phần giống Tiêu Dịch Diễn.

"Ngươi tội ?"

Ta ngẩng đầu, năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Tiểu nữ , tiểu nữ tội gì?"

Lão đầu nhà một cái, xen .

Hoàng Thượng nhướng mày, chút bất ngờ vì câu trả lời của .

"Trẫm ban hôn cho Ngũ hoàng t.ử và ngươi, ngươi dám tư thông bỏ trốn?"

Ta hoàng đế, vô cùng bình tĩnh: "Tiểu nữ cho rằng chuyện hôn nhân đại sự, ít nhất cũng nên hỏi ý kiến của tiểu nữ."

Nghe , tất cả đều ngây .

Bốn ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía .

Lão đầu trông như , Hình Bộ lão đầu và Cố Quân thì vô cùng kinh ngạc, cuối cùng, chỉ hoàng đế thật sự thành tiếng.

"Ngươi là đầu tiên dám với trẫm là trẫm hỏi ý kiến của ngươi. Ngươi trẫm là thiên t.ử ?"

Ta cứng đầu hoàng đế, gì.

Ta vốn chỉ sự thật.

Từ nhỏ lão đầu dạy , thể cũng thể .

mà, lão đầu quên cho , sự tự do chỉ giới hạn trong Thừa tướng phủ mà thôi.

Lão đầu thấy im lặng, liền trả lời: "Hoàng Thượng thứ tội, thần dạy dỗ nữ nhi nghiêm."

Hoàng Thượng gõ gõ chiếc nhẫn bằng ngọc bích tay, ánh mắt chuyển sang phụ , ánh mắt vốn còn mang theo chút thương hại khi , lập tức trở nên lạnh lùng.

"Thừa tướng tội là . Người , Thừa tướng vô phương dạy dỗ nữ nhi, dám ngỗ nghịch thánh giá, áp giải về Thừa tướng phủ, cấm túc ba tháng. Ba tháng việc triều chính sẽ do... Thái t.ử tạm thời thế Thừa tướng."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận