Phượng Hoàng Kế

Chương 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta bên cạnh Tiêu Dịch Diễn, trầm giọng : "Ta bao giờ bỏ t.h.u.ố.c cho Ngũ hoàng t.ử!"

Nghe , ánh mắt Hoàng Thượng nhanh ch.óng chuyển sang , ông như thể thấy cọng rơm cứu mạng, ánh mắt chút cầu xin.

 

Ta lặng lẽ thở dài, bẩm báo: "Hoàng Thượng, Ngũ hoàng t.ử bao giờ hạ độc."

Thái t.ử vẫn nở nụ lạnh lùng khó hiểu: "Cho dù ngươi đầu độc , cũng khó đảm bảo sẽ khác hạ độc."

"Nhân sâm ? Ta ném , hoàng ."

Tiêu Dịch Diễn thản nhiên nhếch môi, ném át chủ bài cuối cùng của Thái t.ử xuống đất.

Ta nghi ngờ Tiêu Dịch Diễn.

Hắn nở nụ an ủi với .

Sao nghĩ chứ? Nhân sâm ngàn năm là bảo vật hiếm , Thái t.ử đồng ý để Lâm Uyển Uyển đưa cho Tiêu Dịch Diễn chứ?

Khóe miệng Thái t.ử giật giật.

Lúc , mới thật sự thua.

Hắn lập tức quỳ xuống, giọng run rẩy: "Phụ hoàng thứ tội, nhi thần nhất thời hồ đồ! Nghe theo lời xúi giục của Cố Quân! Nếu , dù thế nào nhi thần cũng sẽ hại của !"

"Thái t.ử điện hạ, những chuyện đó đều là do sai khiến!" Cố Quân khó tin Thái t.ử.

Hoàng Thượng những đang c.ắ.n xé lẫn , tức giận hất đổ b.út mực giấy nghiên bàn, phát tiếng động lớn.

"Cút hết ! Tất cả cút hết cho trẫm!"

"Phụ hoàng! Xin Người tha cho phụ thần một mạng!" Lúc , đột nhiên lên tiếng.

Cho dù là Tiêu Dịch Diễn, từ đầu đến cuối đều bình tĩnh ung dung, cũng ngạc nhiên .

 

Hoàng Thượng suýt chút nữa lật bàn: "Mộc Vô Ưu! Ngươi thật to gan!"

Ta hề hoảng sợ, Hoàng Thượng còn đường lui nữa .

Ta trầm giọng : " Mong phụ hoàng khai ân, thả phụ thần , tha cho ông khỏi /c.h.ế.t/."

"Mộc Lĩnh phạm trọng tội xông hoàng cung! Trẫm tru di cả ngươi là nể mặt lão Ngũ !"

Ta quỳ xuống, hai mắt ngấn lệ, vẻ đáng thương.

Tiếp đó, nhắm hai mắt , trực tiếp ngất xỉu.

Tiêu Dịch Diễn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy , tránh để ngã xuống đất, thấy nhỏ giọng với : "Thật là càn quấy."

Ta giả vờ ngất xỉu, Tiêu Dịch Diễn đặt lên giường, vị thái y từng khám bệnh cho xuất hiện.

Thái y bắt mạch cho xong, liền mỉm chúc mừng Hoàng Thượng và Tiêu Dịch Diễn: "Chúc mừng Hoàng Thượng! Chúc mừng Ngũ hoàng t.ử! Ngũ hoàng t.ử phi đây là hỉ mạch!"

"Sao thế ?" Hoàng Thượng khó hiểu.

Thái y lập tức quỳ xuống, thành thật khai báo: "Lần là Ngũ hoàng t.ử tìm thần, hãm hại ngài , bảo thần phối hợp với ngài diễn một vở kịch, Ngũ hoàng t.ử từ đầu đến cuối đều trúng độc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-hoang-ke-rvjl/chuong-15.html.]

Hoàng Thượng bật thành tiếng, vô cùng chán nản.

"Tốt lắm, các ngươi giỏi lắm."

Ta lặng lẽ mở mắt một chút, thấy nỗi buồn của một quân vương tuổi xế chiều.

Ông cả đời vì triều cương, vì bách tính, cuối cùng nhi t.ử và thần t.ử của đùa giỡn trong lòng bàn tay.

Ta từng nhiều câu chuyện về Hoàng Thượng, ông và lão đầu nhà cùng với từng đưa Nhuyễn cốt tán cho Cố Quân từng là bạn .

Sau đó, khi Hoàng Thượng trở thành Hoàng Thượng, tất cả thứ đều đổi.

Ta Tiêu Dịch Diễn bế về Như Ý cung.

Hắn cẩn thận đặt lên giường, giọng điệu lắm: "Làm càn, thẳng là nàng t.h.a.i là , giả vờ ngất xỉu gì, lỡ ngã thật thì ?"

Ta gượng gạo một cái: "Chẳng là để lấy lòng thương hại của Hoàng Thượng !"

Vẻ mặt Tiêu Dịch Diễn vẫn căng thẳng, phản bác cũng đồng ý với lời .

Ta thức thời chuyển chủ đề: "Còn , hề ngạc nhiên khi t.h.a.i chứ?"

"Chuyện khó đoán ?"

Vẻ mặt căng thẳng của chút giãn , lập tức nắm bắt cơ hội , nịnh nọt hỏi: "Chàng từ khi nào?"

dường như hỏi sai câu hỏi .

Khóe môi vốn giãn , căng thẳng trở , giọng lạnh lùng: "Lúc nàng bắt ngục, sớm t.h.a.i , mà còn suốt ngày chơi cầu lông trong cung?"

Ta á khẩu, nghĩ, vận động một chút cũng chứ.

mà, nhanh bắt sơ hở của , hỏi ngược : "Chàng t.h.a.i , mà còn để nhà lao âm u lạnh lẽo đó!"

"Xin ."

Ta vốn câu .

Tiêu Dịch Diễn , câu , là nghiêm túc.

Ta cũng chỉ đành nghiêm túc đáp lời : "Không , đây vốn là một phần trong kế hoạch của chúng , hang cọp bắt cọp con?"

Chỉ để kẻ địch cho rằng âm mưu của chúng thành công, mới thể khiến chúng lơi lỏng cảnh giác, đây là sự đồng thuận giữa và Tiêu Dịch Diễn.

"Người đưa Nhuyễn cốt tán cho Cố Quân là bạn của phụ hoàng và Thừa tướng năm xưa."

Tiêu Dịch Diễn với một cách đầu đuôi.

Ta dậy giường, chằm chằm: "Chàng gì?"

"Sau khi Thái t.ử thành , Thừa tướng đến tìm , chỉ cần cưới nàng, bảo vệ nàng trăm năm vô ưu, ông sẽ ủng hộ đăng cơ.” 

“Lúc đó, thừa nhận, chút cam lòng vì cướp mất trong lòng. Tóm , đáp ứng Thừa tướng, đó liền cầu xin phụ hoàng ban hôn."

Mặc dù bất ngờ với lý do cầu hôn , nhưng ánh mắt vẫn lạnh một chút.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận