Hoàng đế hai tờ ngân phiếu long án thì sững một lát, đó khóe miệng chậm rãi nhếch lên.
“Ồ, mặt trời mọc đằng tây ?”
Báo con mà cũng hiếu kính vị hoàng đế là ông .
Diệp Quỳnh tiến sát , vẻ mặt vô cùng tự tin bắt đầu “vẽ bánh”.
“Hoàng bá phụ, đợi phát tài, ngày nào cũng mang tiền tới cho , còn nuôi dưỡng già nữa.”
“Được, , ! Trẫm chờ con phát đạt để nuôi trẫm!”
Hoàng đế dỗ đến toe toét, liên tục gật đầu, quên mất còn định đuổi khỏi ngự thư phòng.
Ông cầm hai tờ ngân phiếu bàn lên, trong mắt ánh lên vẻ ấm áp.
Đứa cháu gái tuy hỗn, nhưng lòng hiếu thảo thì thuần túy, đối với ông hề chút ý đồ lợi dụng, thật sự coi ông là trưởng bối.
Không giống mấy hoàng t.ử công chúa gối, đứa nào đứa nấy, ánh mắt cũng chỉ chăm chăm cái long ỷ m.ô.n.g ông.
Hoàng đế cất tiền , giọng dịu xuống ít.
“À đúng , tiền lấy ở ?”
Ông nhớ sáng nay mới Phúc công công , phủ Đoan Vương dạo nghèo đến leng keng, sắp gạo mà ăn .
Diệp Quỳnh sờ sờ túi tiền, mặt đầy đắc ý.
“Dựa bản lĩnh kiếm!”
“Ồ? Kiếm thế nào?” Hoàng đế nổi hứng thú.
Diệp Quỳnh thấy ánh mắt hóng chuyện của hoàng đế, sợ ông hỏi cho ngô khoai, hỏi chuyện nàng lừa tiền con gái ông.
Nghĩ tới đó, nàng lập tức ôm c.h.ặ.t túi tiền, chuẩn chuồn.
“Dù cũng là dựa bản lĩnh kiếm, trời cũng sớm nữa, hoàng bá phụ, con đây, phụ còn đang đợi về ăn cơm.”
Nói xong liền co cẳng chạy khỏi ngự thư phòng.
Diệp Quỳnh cưỡi con lừa nhỏ của , huýt sáo về phủ. Chỉ là bước phủ cảm thấy bầu khí gì đó .
Vương quản gia đang sai thu dọn tài vật trong phủ.
Thấy mấy hộp châu báu nàng yêu thích nhất khiêng , Diệp Quỳnh lập tức xông lên giật lấy, ôm c.h.ặ.t lòng, cảnh giác Vương quản gia.
“Vương bá, gì thế?”
Chẳng lẽ để nàng đoán trúng ? Cha nàng ở ngoài còn con riêng, giờ về tranh gia sản?
Vương quản gia mặt mày khổ sở, nửa ngày nên lời trọn vẹn.
Nếu nhờ tác phong nghề nghiệp nhiều năm quản gia chống đỡ, Diệp Quỳnh còn tưởng ông sẽ bệt xuống đất gào .
Nhìn cảnh , Diệp Quỳnh cần nghĩ cũng , chuyện chắc chắn thoát khỏi liên quan tới ông cha vô dụng .
“Nói , cha gây chuyện gì nữa?”
Vương quản gia ôm n.g.ự.c, giọng đầy phẫn nộ, tay nắm sổ sách run bần bật.
“Hôm nay Vương gia tới phủ Anh Quốc Công đá gà! Ai ngờ… ai ngờ ngài thua trọn bảy vạn lượng bạc! Từ quận chúa mua thanh lâu, tốn tiền lớn trùng tu, trong phủ còn dư dả, giờ thật sự còn cách nào khác, chỉ đành đem mấy món đồ đáng giá cầm, gom bạc mang sang phủ Anh Quốc Công!”
“Rầm!”
Vương quản gia dứt lời, thấy quận chúa một cước đá bay cái rương bên cạnh.
Diệp Quỳnh đặt châu báu trở , đó lao thẳng nhà bếp.
Chẳng mấy chốc, thấy quận chúa cầm một con d.a.o phay, hai mắt phun lửa xông .
“Diệp Thiệu Nguyên!”
“Lão t.ử g.i.ế.c ngươi!”
Vương quản gia thấy con d.a.o trong tay quận chúa, sợ đến run cả , vội vứt sổ sách xuống.
“Quận chúa, quận chúa bớt giận!”
Diệp Quỳnh cầm d.a.o trong tay, căn bản lọt tai, lao thẳng về viện của Đoan Vương.
“Bớt giận cái quần què! Hôm nay lão t.ử thanh lý môn hộ!”
Trong viện Đoan Vương, Đoan Vương đang xổm nền đá xanh, ánh mắt dán c.h.ặ.t hai con gà hoa lau đang bới thức ăn chân.
Lông gà rối bù dính sát , mào cũng rũ rượi, lông mổ đến trụi cả đầu, trông t.h.ả.m nỡ .
dù , gà chắc nịch, chân gà khỏe khoắn, vẫn thể thấy rõ bình thường cường tráng cỡ nào, tuyệt đối gà yếu.
Ông cau mày, càng càng khó hiểu. Rõ ràng xét về vóc dáng, hai con gà nhà bỏ xa gà của Anh Quốc Công mấy con phố, mà đá lên thua t.h.ả.m hại?
Chỉ là còn nghĩ thông, ông thấy từng tràng gào thét giận dữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-19-hom-nay-ta-se-chem-nguoi-thanh-chau-noi.html.]
Hình như… là từ con gái ông.
“Không !”
Đoan Vương lập tức bật dậy, đảo mắt tìm chỗ trốn.
rõ ràng Diệp Quỳnh nhanh hơn, còn dùng cả khinh công, chớp mắt xuất hiện trong viện Đoan Vương, chẳng chẳng rằng liền c.h.é.m tới.
Đoan Vương: !!!
“Nghịch nữ! Ngươi g.i.ế.c cha ? Bản vương là cha ngươi!”
Diệp Quỳnh: “Lão t.ử bây giờ c.h.é.m ngươi thành cháu nội!”
Đoan Vương né chạy, trông t.h.ả.m tả nổi.
“Ngươi… ngươi dừng cho bản vương! Có gì từ từ !”
“Không gì để ! Ngươi dám phá sạch gia sản của lão t.ử, hôm nay lão t.ử c.h.é.m c.h.ế.t ngươi!”
Diệp Quỳnh xách d.a.o, đuổi theo Đoan Vương c.h.é.m loạn xạ, cảnh tượng đúng kiểu gà bay ch.ó sủa.
Vương quản gia chạy thấy cảnh tượng kích thích như , sợ đến suýt đời nhà ma tại chỗ.
Vội vàng gọi thị vệ trong phủ.
“Còn ngây đó gì, mau cản !”
Thị vệ chôn chân tại chỗ, dám tiến lên. Hai vị chủ t.ử , ai dễ chọc, lúc xông lên chẳng những can , còn thể c.h.é.m lây.
Quận chúa từng dặn bọn họ, gặp chuyện suy nghĩ nhiều, đừng lỗ mãng; gặp việc khó quyết thì chạy , bảo mạng là hết.
Vương quản gia đám vô dụng đó mà tức đến mắng bậy.
Cuối cùng còn cách nào, đành đem hy vọng đặt lên ba xem náo nhiệt là Cát Tường, Như Ý và Trình Thất.
“Các ngươi đều theo hầu quận chúa, lên cản một chút?”
Cát Tường gãi đầu.
“Cản ai ạ?”
Quận chúa trông cũng chịu thiệt.
Vương quản gia trừng Cát Tường một cái, đúng là đồ thiếu não.
Sau đó ông sang Trình Thất.
“Nghe ngươi là Cẩm y vệ do bệ hạ phái đến bên quận chúa, chắc võ công tệ.”
Ông chỉ về phía hai đang “cha hiền con thảo” .
“Phiền Trình công t.ử giúp tách quận chúa và Đoan Vương .”
Lúc sự chú ý của Trình Thất đều dồn khinh công của quận chúa, căn bản quản gia gì.
Hắn sang Cát Tường Như Ý.
“Quận chúa võ ?”
Chưa đợi Như Ý mở miệng, Cát Tường vô cùng tự hào đáp.
“Đương nhiên! Quận chúa chúng từ nhỏ học võ, chỉ để đ.á.n.h thua Tứ công chúa!”
Khóe miệng Trình Thất giật giật, đây là chuyện gì đáng tự hào ?
“Vậy Tứ công chúa cũng võ?”
Sắc mặt Cát Tường lập tức xụ xuống.
“ !”
Trình Thất càng khó hiểu.
“Thế bệ hạ từng nhắc tới?”
Khóe miệng Cát Tường - Như Ý cùng giật một cái, ăn ý trả lời.
Vì nhắc? Chẳng bởi vì quận chúa và Tứ công chúa đều chỉ mấy chiêu mèo quào ba cẳng, học võ cũng chỉ để đ.á.n.h thắng đối phương, chiêu thức thì chẳng thể thống gì. Thứ duy nhất miễn cưỡng lấy chính là khinh công của hai đều khá, ít nhất là… bay .
Thấy biểu cảm hai , Trình Thất đại khái cũng đoán , liền ăn ý hỏi thêm.
Vương quản gia bên cạnh tức đến sắp ngất, ba còn đó tán gẫu, thấy Đoan Vương bên sắp xong ?
Như Ý thấy quản gia sốt ruột thôi, liền an ủi.
“Vương bá đừng lo, quận chúa chừng mực, sẽ thật sự Vương gia thương.”
Vương quản gia tức đến nhảy dựng lên.
“Đây là chuyện chừng mực ? Hả? Đây là đại nghịch bất đạo! Để ngoài thấy , thanh danh của quận chúa còn nữa?”