Phụ vương, mở cửa! Bản quận chúa báo đời xong về nè!

Chương 17: Tứ công chúa nghi ngờ Diệp Quỳnh mắc bệnh điên

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kết quả là bước khỏi Ngự Thư Phòng, Diệp Quỳnh Tứ công chúa – đang thò đầu thập thò mai phục bên ngoài – túm kéo sang một bên.

Diệp Quỳnh lập tức bày tư thế phòng thủ:

“Ngươi gì đấy? Muốn đ.á.n.h ?”

Tứ công chúa hất cằm, vẻ mặt chắc như đinh đóng cột:

“Ta ngay là ngươi giả vờ mà!”

Diệp Quỳnh ngơ ngác:

“Giả vờ cái gì?”

“Ngươi hề mất trí nhớ.”

Diệp Quỳnh chẳng buồn cãi với nàng , cảm thấy như ấu trĩ.

“Ừ ừ, mất trí nhớ. Còn việc gì nữa ? Không thì về phủ đây, phụ vương còn đang đợi về dùng bữa.”

Tứ công chúa chỉ thẳng Diệp Quỳnh, như thể nắm thóp:

“Ngươi quả nhiên là giả vờ! Ngươi dám lừa Hoàng tổ mẫu và phụ hoàng!”

đúng đúng, lừa đấy. Ngươi bảo Hoàng bá phụ tru di cửu tộc .”

Diệp Quỳnh qua loa cho xong, nhấc chân định rời .

Tứ công chúa rõ ràng thèm để ý đến sự qua loa của nàng, tiến lên chặn đường, chịu buông tha.

“Ta ngay mà! Ngươi lấy mất trí nhớ lá chắn, là báo thù Lâm Sương!”

“???”

“Báo thù ai cơ?”

Diệp Quỳnh ngơ ngác hai nha Cát Tường – Như Ý.

“Ai là Lâm Sương?”

Như Ý vội vàng giải thích:

“Quận chúa, Lâm Sương chính là khuê nữ của Hộ bộ thượng thư ạ.”

Cát Tường bổ sung bên cạnh:

“Quận chúa, đây Lâm Sương còn từng hại Tông Nhân Phủ đó.”

Diệp Quỳnh lập tức hứng thú:

“Hại thế nào?”

Không hợp lý chút nào, nguyên chủ nhiều chỗ dựa như , con gái một đại thần bắt nạt ?

Cát Tường tức giận :

“Nửa năm , tại yến tiệc trong cung, đ.á.n.h Lâm Sương ở bên hồ cá chép trong Ngự Hoa Viên, khéo Cố thế t.ử và Nhị hoàng t.ử bắt gặp, chuyện ầm ĩ đến mặt bệ hạ.”

“Hộ bộ thượng thư — chính là lão già việc liền dâng sớ hạch tội ỷ thế h.i.ế.p , bắt nạt khuê nữ của ông , còn ngầm đe dọa nếu bệ hạ chủ thì sẽ đập đầu cột.”

“Bệ hạ còn cách nào khác, đành phạt Tông Nhân Phủ tránh đầu sóng ngọn gió mấy ngày.”

Đứng mỏi chân, Diệp Quỳnh dứt khoát xổm xuống, tiếp tục hóng chuyện:

“Bản quận chúa đang yên đang lành, đ.á.n.h nàng ?”

Thấy quận chúa xổm, Như Ý cảm thấy thì quá thất lễ, lập tức xổm theo.

Cát Tường gãi đầu, tuy hiểu lắm tư thế “ cũng xổm” của quận chúa, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo.

“Hôm đó quận chúa chuyện với Lâm Sương cho lui hết nô tỳ, nên cụ thể xảy chuyện gì bọn nô tỳ cũng rõ. Chỉ nhớ khi từ Tông Nhân Phủ trở về, cứ lẩm bẩm rằng Lâm Sương chuyện đ.â.m chọt, vòng vo châm chọc là đứa trẻ , tức quá mới tay đ.á.n.h nàng .”

“Vương gia chuyện còn đến Lâm phủ gây một trận, nhưng Lâm Sương c.h.ế.t sống chịu thừa nhận từng những lời đó!”

Tứ công chúa phớt lờ một bên, thấy ba chủ tớ chụm đầu xổm thì thầm to nhỏ, càng càng tức.

“Diệp Quỳnh! Ngươi bản quốc công chúa hả?!”

Hóng chuyện xong, Diệp Quỳnh mơ màng ngẩng đầu lên.

“Ngươi gì cơ?”

“Ngươi còn giả vờ!” Tứ công chúa trừng mắt nàng.

“Có ngươi Cố gia ý kết với Lâm gia nên mới cố ý phá rối, nhằm lão Hộ bộ thượng thư ?”

“Ai với ai kết ?”

“Ngươi…..”

Tứ công chúa tức đến mức thở nổi. Trước đây nàng phát hiện chuyện với Diệp Quỳnh tốn sức thế .

Thấy ba chủ tớ thong dong xổm , nàng dứt khoát cũng phịch xuống bên cạnh.

“Cố thế t.ử và Lâm Sương sắp đính hôn . Nếu ngươi , hôm nay cần gì cố tình nhằm lão Hộ bộ thượng thư đó?”

Nghĩ đến mục đích hôm nay tới, Tứ công chúa lập tức dịu giọng.

chuyện ngươi thật hả , về phía ngươi. Cả nhà lão già đó đều đáng ghét, nhất là Lâm Sương. Dựa mà đối tượng chúng tranh giành bao lâu, để nàng nhặt mót thế…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-17-tu-cong-chua-nghi-ngo-diep-quynh-mac-benh-dien.html.]

“Khoan , bản quận chúa nhằm ông !”

Diệp Quỳnh ngắt lời đối phương, vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt.

“Bản quận chúa là Kinh Đô Tuần Tra Sứ, vai gánh an nguy và kỳ vọng của bộ bách tính trong kinh thành, trong lòng chỉ quốc gia và dân chúng.”

“Sao thể vì ân oán cá nhân mà công báo tư thù? Ngươi suy đoán như , thật khiến bản quận chúa buồn lòng.”

Nói đến việc vui vẻ, Diệp Quỳnh trực tiếp bật dậy, giọng vang dội:

“Việc bản quận chúa , chẳng qua là sợ quyền quý, vạch trần bọn tham quan ô , trả sự trong sạch cho triều đình, trả công đạo cho bách tính mà thôi!”

[Tuổi thọ +1]

Tứ công chúa: “!!!”

Nàng che mặt, ngượng ngùng liếc xung quanh, phát hiện cung nhân đang tò mò các nàn, vội vàng kéo Diệp Quỳnh tới chỗ vắng .

“Ngươi thể nhỏ một chút ?”

Diệp Quỳnh quả nhiên là lừa đá hỏng đầu , mắc bệnh điên.

Diệp Quỳnh hất tay nàng :

“Bản quận chúa quang minh chính đại, vì lén lút!”

Tứ công chúa do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nhịn hỏi:

“Ngươi hô mấy câu đó… ngươi thấy hổ ?”

“Xấu hổ cái gì? Bản quận chúa yêu nước, yêu dân, trong lòng tín ngưỡng, sơn hà vô dạng, ngô bối tự cường, bản quận chúa… ưm ưm ưm…”

[Tuổi thọ +1]

Tứ công chúa thật sự nổi nữa, một tay bịt c.h.ặ.t miệng Diệp Quỳnh.

“Ngươi thể im miệng ?!”

Quá hổ , mà ngón chân nàng cũng co quắp , chỉ đào cái lỗ chui xuống.

Rõ ràng phát điên là Diệp Quỳnh, nhưng mất mặt là nàng.

Bởi vì kẻ phát điên căn bản thế nào là mất mặt.

Diệp Quỳnh gỡ tay nàng , vẻ mặt tức giận:

“Ngươi gì thế? Cảm hứng văn chương của bản quận chúa trào dâng ngươi cắt ngang .”

Nàng vui vẻ, còn định một bài thơ kinh thế hãi tục, khiến cổ nhân quỳ bái cơ mà.

Tứ công chúa Diệp Quỳnh bằng ánh mắt đầy thương hại.

Giờ nàng chỉ tin Diệp Quỳnh mất trí nhớ, mà còn chắc chắn nàng mắc bệnh điên.

Bởi vì bình thường tuyệt đối thể mặt dày đến mức .

“Thôi , ngươi cũng dễ dàng gì. Bản quốc công chúa chấp với ngươi nữa. Nể tình chúng từ nhỏ đ.á.n.h tới lớn, nếu ngươi gặp khó khăn gì, cứ đến tìm bản quốc công chúa.”

Nói xong, Tứ công chúa xoay định .

“Khoan , ngươi thật chứ?” Diệp Quỳnh gọi giật nàng .

“Tất nhiên, bản quốc công chúa là giữ lời!”

Diệp Quỳnh sờ cằm suy nghĩ một lát, đó giơ ba ngón tay.

“Vậy thế , ngươi cho mượn ba ngàn lượng, đợi phát đạt sẽ trả ngươi.”

Tứ công chúa lập tức ôm c.h.ặ.t túi tiền lắc đầu:

“Không !”

Diệp Quỳnh trừng to mắt, vẻ mặt tổn thương:

“Chẳng ngươi sẽ giúp ?”

… nhưng…”

Tứ công chúa ấp úng, nên lời.

Đâu ai mở miệng vay tiền như .

“Ngươi cần tiền gì? Phủ Đoan Vương của các ngươi tiền. Hoàng tổ mẫu và phụ hoàng mỗi năm đều ban cho phủ các ngươi bao nhiêu thứ .”

Nói đến đây, Tứ công chúa còn chút bực bội — rõ ràng nàng mới là con ruột của phụ hoàng.

Diệp Quỳnh thở dài một tiếng, kéo Tứ công chúa , bắt đầu thì thầm bêu phụ vương nhà là kẻ phá của thế nào.

“Ngươi đó, phụ vương là hạng ăn , ham ăn lười , phá gia chi t.ử, tiền trong nhà đều mang đ.á.n.h bạc hết.”

“Hầy~ Bản quận chúa khổ lắm!”

“Giờ phủ Đoan Vương phụ vương phá đến chỉ còn cái vỏ rỗng.”

“Ta vì lấp cái hố do phụ vương gây , chỉ quan kiếm bổng lộc lộc, còn mở cửa hàng kiếm tiền nuôi phụ vương.”

“Giờ phủ Đoan Vương sắp đến mức mở nổi nồi , mấy ngày liền ăn cơm…”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận