Hoàng đế chỉ tùy tay lật xem mấy tờ, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Những điều đều là sự thật ?”
Diệp Quỳnh lập tức ưỡn thẳng lưng, cằm nâng lên, mặt tràn đầy vẻ tự hào.
“Hoàng bá phụ cứ yên tâm, đảm bảo là thật. Nhân chứng vật chứng đều đủ cả, vi thần bao giờ đ.á.n.h trận mà chuẩn .”
Hoàng đế nàng trái một câu “vi thần”, một câu “vi thần”, thêm bộ dáng rõ ràng là chờ khen , khóe miệng khỏi giật giật.
Ở phía , Hộ bộ thượng thư đang quỳ, xấp chứng cứ dày cộp trong tay hoàng đế, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
Ông thực sự nghĩ là đắc tội với Quận chúa Chiêu Dương chỗ nào. Trước thì mua nhà treo sổ sách lên phủ , giờ từ lôi một xấp tội chứng hiểu nổi.
Chẳng lẽ là công báo tư thù? Chuyện nửa năm đó, quận chúa vẫn còn ghi hận ?
Chẳng ai cũng quận chúa mất trí nhớ ư?
Nghĩ tới đây, ông nhịn nữa.
Lập tức gấp giọng biện bạch:
“Bệ hạ! Vi thần nay thanh liêm chính trực, thể tham ô nhận hối lộ? Đây chỉ là lời một phía của quận chúa, những lời khai vô căn cứ nhất định là vu oan hãm hại!”
Có điều ông còn xong, ngoài điện vang lên tiếng bước chân.
Hai tên thị vệ kéo lê một đàn ông mềm nhũn như bùn .
Hộ bộ thượng thư ngước mắt , sắc mặt cứng đờ trong nháy mắt — chính là em vợ ông , Lưu Khánh.
“Tỷ phu, cứu ! Bệ hạ tha mạng a!”
Lưu Khánh thấy Hộ bộ thượng thư thì như chộp cọng rơm cứu mạng, liều mạng giãy giụa nhào tới, nhưng thị vệ đè c.h.ặ.t.
Hộ bộ thượng thư chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh toát xộc thẳng lên đỉnh đầu, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Ông đột ngột trừng mắt Lưu Khánh, nghiến răng ken két, gần như nặn từng chữ từ kẽ răng :
“Ngươi là đồ súc sinh! Sau lưng , ngươi rốt cuộc chuyện gì? Còn dám đắc tội quận chúa!”
Lưu Khánh trừng đến run lẩy bẩy, môi run rẩy, lắp bắp hồi lâu cũng nên lời, chỉ liên tục lặp “ sai ”, “tỷ phu cứu ”.
Hoàng đế long ỷ sớm lạnh mặt như băng, thấy cũng thêm, trực tiếp ném xấp chứng cứ trong tay xuống mặt Hộ bộ thượng thư.
Giấy tờ rơi vãi đầy đất, trang cùng chữ rõ ràng rành mạch.
Hộ bộ thượng thư run rẩy vươn tay nhặt lên, lật từng tờ một.
Trên giấy ghi chi chít những việc Lưu Khánh ỷ thế của ông ức h.i.ế.p dân lành, nhận hối lộ, cưỡng đoạt tài vật… từng việc từng việc đều rõ rành rành.
Vốn là ông Lưu Khánh việc đắn, nhưng nể tình đứa em vợ nào cũng mang tiền bạc tới, ông cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Không ngờ tên khốn ngang ngược đến mức , thậm chí còn dám ép dân nộp cái gọi là “phí đường xá”.
“Bệ hạ… thần… thần…”
Hộ bộ thượng thư bệt xuống đất, giấy trong tay rơi tán loạn.
Hoàng đế lạnh lùng , giọng chút gợn sóng, trực tiếp hạ lệnh:
“Lưu Khánh ức h.i.ế.p dân chúng, nhiều việc ác, tội chứng xác thực. Phán lưu đày ba nghìn dặm, vĩnh viễn về kinh thành!”
Sau đó ánh mắt chuyển sang Hộ bộ thượng thư, xét thấy ông xuất thế gia, trực tiếp tham dự tham ô, cuối cùng xử nhẹ:
“Hộ bộ thượng thư là trọng thần triều đình dung túng họ hàng ác, tội thất sát thể chối cãi! Nay cách chức Hộ bộ thượng thư, giáng Hộ bộ Thị lang, lưu kinh thành lập công chuộc tội, từ nay đóng cửa tự kiểm điểm, can dự việc Hộ bộ!”
Hoàng đế xong liền sai kéo cả hai xuống.
Tiếp đó, ông trầm giọng gọi ngoài điện:
“Bùi Diễm.”
Một bóng dáng cao lớn lập tức xuất hiện trong Ngự thư phòng.
Bùi Diễm mặc trang phục gọn gàng, quỳ một gối chắp tay:
“Thần mặt!”
“Lập tức dẫn đến nhà Lưu Khánh, bộ tiền tài phạm tội ghi giấy đều truy thu sung công. Nếu tiền đủ, thì lấy từ phủ Hộ bộ thượng thư bù .”
“Thần tuân chỉ!”
Bùi Diễm dậy, đang định xoay lui .
“Khoan !” Diệp Quỳnh vội lên tiếng.
“Hoàng bá phụ, những tiền tài đó vốn là Lưu Khánh vơ vét từ tay bách tính, thể sung quốc khố ?”
Nàng hứa giúp bách tính đòi tiền, lời thả , thể nuốt lời, nàng còn cần mặt mũi nữa chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-vuong-mo-cua-ban-quan-chua-bao-doi-xong-ve-ne/chuong-16-vi-than-chua-bao-gio-danh-tran-khong-chuan-bi.html.]
Hoàng đế , khóe trán khẽ giật một cái.
Ánh mắt kiểu gì ? Đây là nghi ngờ ông – một hoàng đế – sẽ tham tiền của dân ?
“Việc trẫm tự sắp xếp. Đợi tiền tài truy thu xong, Cẩm Y Vệ sẽ trả bộ cho bách tính.”
Diệp Quỳnh tạm thời tin ông, liền sang Bùi Diễm thúc giục:
“Vậy Bùi đại nhân mau về mau nhé.”
Bùi Diễm: “……”
“Vâng, quận chúa.”
Đợi Bùi Diễm rời , Diệp Quỳnh tròn mắt mong mỏi hoàng đế.
“Hoàng bá phụ, còn toà nhà của con thì ? Người bán vẫn đang đợi đó.”
Hoàng đế khó hiểu:
“Kinh thành nhiều nhà như , con cứ mua cạnh Kinh Triệu Phủ?”
“Hay để trẫm tìm cho con một chỗ khác?”
Diệp Quỳnh lắc đầu:
“Không cần, con chỉ thích ở cạnh Kinh Triệu Phủ. Hơn nữa danh tiếng của Kinh Đô Tuần Thành Tư con gây dựng xong , đổi chỗ khác .”
Hoàng đế càng tò mò hơn:
“Con mới nhận việc một ngày, lấy danh tiếng?”
Nhắc đến chuyện , Diệp Quỳnh liền hăng hái, mồm miệng liến thoắng khoe khoang, kể một tràng “thời khắc huy hoàng” của .
Hoàng đế càng thì đôi mày càng tới gần .
“Con là một quận chúa, dẫn cả đám trong vương phủ đường kinh thành hô khẩu hiệu?”
“Dạ… đúng , vấn đề gì ?”
Diệp Quỳnh thật sự hiểu vì hoàng đế hỏi thế.
Hoàng đế chằm chằm mặt nàng hồi lâu, dù thế nào cũng nghĩ thông — mặt đứa nhỏ dày đến .
Chẳng lẽ con lừa chỉ đá hỏng đầu, mà còn đá cho da mặt nó dày thêm?
“Trẫm ban cho con một con ngựa, con lừa điên thì đừng cưỡi nữa.”
Lừa: mà cái lưng ngày 1 nặng thêm nhể.
Diệp Quỳnh hiểu vì đang yên đang lành chuyển đề tài sang con lừa.
“Hoàng bá phụ, nó lừa điên, nó là bạn của con, tên là Maserati.”
Hoàng đế càng thêm chắc chắn, con bé biến thành thế liên quan đến con lừa đó.
Sớm muộn gì cũng ngày ông ban c.h.ế.t con Maserati .
Thấy hoàng đế mãi nhắc đến chuyện toà nhà, còn cố tình lái sang đề tài khác, Diệp Quỳnh lập tức bắt đầu “nâng tầm giá trị”.
“Hoàng bá phụ, con mới ngày đầu bắt một tên tham quan, còn cứu ít bách tính. Hôm nay nếu con, ông lão ở thôn Song Khê chừng Lưu Khánh đ.á.n.h c.h.ế.t .”
“Hoàng bá phụ ngẫm xem, nếu ông c.h.ế.t thật, thanh danh của chắc chắn cũng tệ .”
“Mà danh tiếng thì trở thành minh quân lưu danh thiên cổ?”
“Nếu con ngăn cơn sóng dữ, cứu vãn danh tiếng cho , khi bây giờ bên ngoài truyền rằng hoàng bá phụ , để tham quan lộng hành trong triều.”
“Giờ con chỉ cần một căn nhà thôi, đòi trăng trời, mà hoàng bá phụ cũng chịu.”
“Quan khác đều nơi việc, chỉ con là . Hôm nay Hộ bộ thượng thư coi thường chức quan của con, ngày mai sẽ quan khác coi thường con, vài ngày nữa cả kinh thành đều coi thường con.”
“Con đáng thương thế , sống đây~”
“Tổ mẫu ơi, tổ mẫu của con ơi! Con…”
“Dừng! Ngậm miệng cho trẫm!”
Hoàng đế đau đầu xoa trán.
“Trẫm đồng ý cho con mua căn nhà đó. Sau ít hoàng cung thôi, trẫm con là đau đầu.”
Diệp Quỳnh lập tức nghiêm, hành một lễ tiêu chuẩn:
“Tuân mệnh!”
Sau đó, ánh mắt ghét bỏ của hoàng đế, nàng vui vẻ dẫn theo nha , lăn khỏi Ngự thư phòng.