NỮ PHỤ QUAY ĐẦU

Chương 3

Trong phòng vẽ, trừ mùi hương dễ chịu của ánh mặt trời thì còn có hương thơm từ nhựa thông.

Tôi vừa bước vào căn phòng rộng đã thấy một người đang tựa vào giá vẽ ngủ rất sâu.

Có lẽ người đàn ông này đã thức trắng đêm để vẽ.

Tôi bước tới nhìn vào trang giấy vẽ.

Bức tranh vẫn chưa được tô màu. Cô gái trong tranh giống tôi đến ba bốn phần, trông cô ta như đang mỉm cười rạng rỡ với người đã vẽ nên bức tranh này.

Thật lâu sau tôi mới phản ứng được, quả nhiên không phải là tôi.

… Mà là Lâm Kỳ.

7.

Tôi nhìn đăm đăm vào bức tranh, có lẽ là nhập thần quá nên ngay cả khi người đàn ông phía sau đã tỉnh lại mà tôi cũng chẳng hề hay biết.

Tôi đang ngồi xổm dưới đất, vừa xoay đầu lại đã thấy Tưởng Thư Hoài nhìn mình không chớp mắt.

“Sao vậy? Sao anh lại vẽ em gái của em? Lần sau vẽ cho em một bức nhé?”

Nói xong, tôi vui vẻ nhào vào n.g.ự.c người kia, gã thở dài ôm lấy tôi.

“Không rảnh.”

Động tác vô cùng dịu dàng, nhưng lời nói cũng tuyệt tình không kém.

Tôi cảm thấy chẳng có cụm từ nào có thể diễn tả tâm trạng của hai chúng tôi ngay lúc này ngoại trừ câu: ai cũng có mục đích riêng.

Nhưng mà, tôi đúng là người giỏi ngụy trang.

Tôi xoay người lại nhìn Tưởng Thư Hoài: “Anh à, nếu em nhỡ làm chuyện gì khiến anh không thích thì anh nhất định phải nói cho em biết đấy, có được không anh, đừng giữ trong lòng rồi tự khó chịu, ngốc lắm…”

Tôi vươn tay nhéo mũi gã.

Bạn cần đăng nhập để bình luận