NGƯỜI VỢ KHÔNG NGÁN NHÀ CHỒNG, AI DÁM CHỌC CỨ ĐỢI NHẬN HẬU QUẢ

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quá vô lý!

 

Mẹ bảo, là con gái, lớn lên sẽ lấy chồng.

 

Xếp cuối trang để tiện lấy .

 

Chà chà~

 

Không ngạc nhiên khi , con gái lấy chồng thì như nước trôi , họ còn chuẩn sẵn sổ hộ khẩu để dễ loại bỏ chúng .

 

chịu!

 

cũng là chủ hộ!

 

, khi kết hôn với chồng, tự nhiên trở thành chủ hộ.

 

Gia đình nhỏ của chúng sống , chỉ trừ việc thi thoảng đ.á.n.h chồng một chút.

 

Xem , phụ nữ chủ hộ cũng chẳng khác gì đàn ông.

 

Tết Trung Thu về quê, bà nội thấy :

 

“Nhìn con kìa, sống ở thành phố lớn, kiếm nhiều tiền, con, cũng giúp đỡ gia đình. Tiền con tiêu hết ?”

 

uống , đáp:

 

“Tiền đều tiêu cho phụ nữ cả!”

 

“Phụ nữ gì?” Bà nội mặt tò mò.

 

nhả một mảnh :

 

phụ nữ ích kỷ!”

 

Bà nội trợn mắt, gì nữa.

 

Người trong nhà tính , thường để bụng.

 

Phụ nữ mà, ai chẳng vài tật nhỏ.

 

Phụ nữ tật mới bình thường, mới duyên.

 

Tối ăn xong, gọi bếp.

 

“Giai Giai, đừng đ.á.n.h Tiểu Vương nữa, chồng con ở ngoài khó lắm.”

 

“Nếu Tiểu Vương thật sự ly hôn với con, xem con ?”

 

Mẹ thật lòng, như lo cho .

 

“Ly hôn thì ly hôn, một cũng c.h.ế.t .” thản nhiên .

 

Giữa và chồng, là rời .

 

“Sao , nhà mà đàn ông thì !” Mẹ giậm chân.

 

vỗ vai bà:

 

“Đó là bà , thì mà.”

 

5

 

Bởi Tết Trung Thu và chồng về nhà chồng, bà tức phát bệnh.

 

“Năm chỉ Tết Nguyên Đán và Trung Thu, các con về? Sao về nhà đẻ?”

 

“Làm với bố mày hai ông già cô đơn ở nhà đón lễ, con trai mà như .”

 

Khi chạy đến, chồng đang bên giường bệnh, nổi giận với chồng.

 

Chồng cúi đầu im lặng.

 

cầm bánh Trung Thu và hoa quả cho, đặt lên đầu giường chồng:

 

“Mẹ ơi, bà sai , nhà nào, nhà nào gì .”

 

“56 dân tộc đều là một nhà, nhà bà, nhà , nhà chúng , thích nhà nào thì nhà đó.”

 

“Chắc bà cố tình tức chứ?” xong, chồng càng tức giận hơn.

 

“Các thành viên gia đình nên đến một chuyến…”

 

Cửa phòng vang lên tiếng y tá gọi.

 

để chồng ở bên chăm chồng, tự hí hửng chạy phòng bác sĩ.

 

“Bác sĩ ơi, chồng ?”

 

chồng cứ thỉnh thoảng xúi chúng ly hôn, nhưng vẫn mong bà sống lâu trăm tuổi.

 

Không thì cuộc sống mất nhiều thú vui.

 

Rốt cuộc, đấu trí với khác là niềm vui vô tận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-vo-khong-ngan-nha-chong-ai-dam-choc-cu-doi-nhan-hau-qua/2.html.]

vốn sinh thích tranh đấu.

 

nghĩ, kiếp chắc là một ngôi giải trí.

 

“Con trai bệnh nhân ? Gọi con trai đến.” Bác sĩ còn thèm ngẩng đầu.

 

hiểu.

 

“Sao, con trai chữa bệnh ?” chống cằm hỏi.

 

Thật lạ, tư vấn bệnh mà còn phân biệt nam nữ.

 

Bệnh viện còn thần kinh hơn cả !

 

Cuối cùng bác sĩ bất lực, đành bệnh tình chồng.

 

“Người già thứ còn , chỉ huyết áp cao. Là cháu nhường nhịn, đừng già tức giận.”

 

Lời bác sĩ khiến khó xử.

 

Mẹ chồng ốm cần t.h.u.ố.c, cần điều trị, cần tiền, chúng đều hợp tác .

 

chuyện tức giận thì ?

 

Cái giận là do bà tự sinh mà!

 

bảo bác sĩ lấy giấy b.út, cho ông ghi.

 

“Cuộc đời như một vở kịch, vì duyên mới gặp . Đồng hành tới già dễ, càng trân trọng. Vì chuyện nhỏ mà nổi giận… mỗi ngày một , tuyệt đối đừng qua loa.”

 

Bác sĩ: “?”

 

: “Cảm ơn bác sĩ kê đơn cho chồng , chúng sẽ tuân thủ nghiêm ngặt.”

 

6

 

đưa đơn cho chồng, bà dụi mắt liên tục.

 

“Bệnh viện chùa nhỉ? Sao kinh nữa ?”

 

Mẹ chồng sợ đến mức xuất viện ngay.

 

Trước khi , bà bảo chồng cùng để tiện bày tỏ hiếu thảo.

 

Chồng ngẩng đầu , đợi đồng ý.

 

“Cậu sợ bà đến thế ? Mẹ ốm, về chăm vài ngày, cũng dám ?”

 

“Con cả đời thua, sinh con trai thất bại thế ?”

 

Mẹ chồng thấy thái độ quỳ lạy của chồng đối với , càng tức.

 

“Bà ơi, hôm chơi mạt chược chỉ thua ba trăm, cả đời thua nào?”

 

lừa dối nhưng ~”

 

nháy mắt với chồng.

 

Bà bất lực nhắm mắt, kiểu “ nổi”.

 

“Chồng , về chăm hai ngày .” giao nhiệm vụ.

 

Nghe đồng ý, chồng mới đỡ chồng, ngoảnh .

 

“Cổ lò xo , lúc nào cũng lắc lư.”

 

Hành lang vang lên tiếng la của chồng.

 

Mẹ chồng mấy ngày ở nhà, gọi điện:

 

“Tiểu Vương ở nhà, cô một cẩn thận. Để mấy đôi giày của Tiểu Vương ở cửa, treo vài cái quần lót của ngoài ban công.”

 

“Trộm thấy nhà đàn ông, sẽ dám nữa.”

 

Phải , trong mắt , đàn ông là siêu năng lực.

 

Trước đây nuôi con để chống già, giờ còn chống trộm .

 

 

Sao, ông là ch.ó ?

 

để ý lời , thoải mái đặt đôi giày cao gót “tử thần” của ở cửa.

 

Trên ban công cũng đồ của , xem trộm nào dám động .

 

Đàn bà đ.á.n.h ch.ó mà sợ!

 

Chồng ở nhà, đành ngoài ăn.

 

Nấu ăn là việc của đàn ông, tuyệt đối .

 

Ăn xong, tiện dạo, lúc bước với bao to túi nhỏ, bất ngờ thấy chồng đường đối diện.

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận