Thái y rời bao lâu, Hoàng hậu vội vã bước Ngọc Thanh cung của .
“Chiêu phi là . Bổn cung tin kinh hãi, trong lòng thật sự lo lắng vô cùng. Cái vị Vân phi , bổn cung nhắc nhở nàng bao nhiêu rằng đừng mang con thú cưng của chạy lung tung khắp nơi, mà nàng vẫn chẳng chịu .”
“Vân phi nhất định là cố ý hại . Thiếp nhất định sẽ nhờ Hoàng thượng xử phạt nàng .”
Ta đưa tay che mặt, nhẹ giọng nức nở đầy ủy khuất.
Vân phi cùng Hoàng hậu từ đến nay vốn luôn bất hòa. Năm xưa khi Hoàng hậu mới sủng ái bao lâu, Vân phi tiến cung liền lập tức cướp bộ sự chú ý của hoàng đế. Vừa mới nếm chút ân sủng lập tức thất sủng, Hoàng hậu trong lòng căm giận nhưng chẳng thể gì .
Kể từ đó, hậu cung dần chia thành hai phe đối lập. Mà hôm nay, từng lời hành động của Hoàng hậu đều rõ ràng đang lôi kéo về phía bà. Hai bên , bên nào cũng thể tùy tiện đắc tội, cho nên chỉ đành giả vờ khéo léo mà ứng phó đôi bên.
Hoàng hậu như thì vô cùng hài lòng, mỉm dịu dàng.
“Chiêu phi, đây là bánh quế bổn cung đặc biệt sai theo hương vị quê nhà của . Mau nếm thử .”
“Bánh quế ? Đa tạ Hoàng hậu nương nương. Thiếp đúng lúc đang thèm món .”
Ta lập tức lộ vẻ vui mừng, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng bánh.
Ta mới m.a.n.g t.h.a.i long chủng, Hoàng hậu tất nhiên sẽ ngu ngốc mà tay lúc . Chuyện hôm nay chẳng qua chỉ là thử lòng mà thôi.
Sự xuất hiện của Hoàng hậu khiến nhận bản cuốn cuộc tranh đấu giữa bà và Vân phi.
Hoàng hậu là ái nữ của Tể tướng, cũng chính là kẻ t.ử thù nơi triều đình của phụ . Vân phi là nữ nhi của vị Thượng thư vẫn luôn giữ thái độ trung lập giữa hai phe. Còn — Dương Lan Xuân, tiểu thư phủ giàu ở Tô Châu — giữa bọn họ vốn chẳng đáng là gì. Thế nhưng một khi bước chân hậu cung , tuyệt đối cam lòng chỉ mãi một quân cờ mặc điều khiển.
Vài ngày , khi đang nghỉ ngơi trong tiểu lâu bên hồ nước, phụ bỗng nhiên chủ động đến tìm .
“Hai năm , Vân phi vì quá cô quạnh nên nảy sinh tình cảm với một tiểu thái giám cận bên cạnh . Lão nô khi phát hiện chuyện đó liền âm thầm điều nơi khác. Nào ngờ chỉ vài ngày , tiểu thái giám hiểu vì đắc tội với Hoàng hậu, cuối cùng của Hoàng hậu đ.á.n.h c.h.ế.t ngay giữa sân. Từ đó về , Vân phi luôn ghi hận chuyện trong lòng. Có còn , để trả thù, nàng âm thầm hại c.h.ế.t hoàng t.ử của Hoàng hậu. Chỉ là những chuyện lão nô cũng chỉ tình cờ mà thôi, thật giả thế nào, nương nương cứ tùy ý cho vui tai.”
Ta ngẩng đầu , chỉ lặng lẽ mân mê chiếc khăn tay n.g.ự.c .
“Ngươi kể cho những chuyện gì. Ta chẳng qua cũng chỉ là một phi tần nhỏ bé trong cung, thể sống yên là may mắn lắm .”
Phụ một lúc khẽ mỉm .
“Phận nô tài nơi hoàng cung , điều quan trọng nhất chính là theo đúng chủ t.ử. Nương nương hiện giờ mang long chủng, tất sẽ mẫu nhờ con mà quý, trở thành quốc mẫu cao cao tại thượng. Đến lúc , lão nô tự nhiên cũng hưởng chút vinh quang theo . Chỉ tiếc hậu cung gió lớn sóng ngầm, mong nương nương vạn phần cẩn trọng.”
Ta lặng lẽ theo bóng lưng phụ rời , trong lòng hỗn loạn vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-tranh-an-sung-ta-doat-thien-ha/4.html.]
Cha … nếu thật sự chính hại con, thì bảo con đây.
Ngày hôm , phụ đổi cho một tiểu thái giám mới, dung mạo tuấn tú nho nhã đến hầu hạ bên cạnh.
Ta khẽ cong môi nhạt, đó đích dẫn đến Vân Thanh cung của Vân phi.
“Vân phi tỷ tỷ thật quá đáng đó. Sao tỷ dùng rắn để dọa chứ.”
Nghe thấy tiếng , Vân phi thậm chí còn chẳng buồn nâng mí mắt lấy một cái.
Ta chậm rãi bước đến mặt nàng, cố tình lớn tiếng gọi thêm nữa.
“Vân phi tỷ tỷ.”
Tiếng gọi con rắn trong tay nàng giật , lập tức vèo một cái trườn khỏi tay bò loạn mặt đất.
“A!”
Ta hoảng sợ đến mức liên tục kêu lên thất thanh. Tiểu thái giám bên cạnh phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn, lập tức chộp lấy con rắn, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái định đưa trả cho Vân phi.
Lúc Vân phi mới thật sự ngẩng đầu . Chỉ bằng một ánh mắt, cả nàng cứng đờ tại chỗ, đến cả con rắn trong tay tiểu thái giám cũng quên nhận .
“Tiểu Thanh Tử, mau trả rắn cho Vân phi tỷ tỷ , chúng trở về thôi.”
Mục đích của đạt , cho nên cũng chẳng còn tâm trạng ở nơi lâu thêm nữa.
Chưa đầy nửa ngày , Vân phi tự tìm đến Ngọc Thanh cung của .
Nàng Tiểu Thanh T.ử chằm chằm cất giọng hỏi.
“Ngươi tên là gì? Vì sợ rắn?”
Tiểu Thanh T.ử cung kính đáp lời.
“Nô tài tên Tiểu Thanh Tử. Từ nhỏ thường xuyên thấy rắn, chẳng những sợ mà còn cảm thấy thuộc.”
Trong mắt Vân phi lập tức thoáng hiện lên một tia kích động khó che giấu. ngay khi nhận vẫn đang , nàng liền nhanh ch.óng thu biểu cảm, lạnh nhạt .