Anh phi tựa lòng hoàng đế, sang bằng ánh mắt đầy vẻ đắc thắng, còn càng thêm rực rỡ.
Ngay trong khoảnh khắc tiếp theo, đột nhiên nôn dữ dội, sắc mặt trắng bệch còn chút huyết sắc, cả mềm nhũn ngã mạnh xuống nền đất lạnh lẽo.
Ta ôm bụng đau đớn như d.a.o cắt, dốc hết chút sức lực cuối cùng mà thê lương gào lên.
“Hoàng thượng, Lan Xuân vô phúc, e rằng thể tiếp tục ở cạnh nữa . Nếu kiếp , Lan Xuân nguyện tiếp tục vì chia ưu giải nạn, vợ hiền nhất của .”
“Lan Xuân!”
Hoàng đế lập tức hoảng hốt bước tới, ôm lấy nửa của lòng, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng từng .
Dám hạ độc sủng phi của hoàng đế, còn dối gạt quân vương như thể là kẻ ngu ngốc, Anh phi e rằng khó lòng giữ tính mạng.
“Người , ban rượu độc cho Anh phi.”
Hoàng đế ôm c.h.ặ.t lấy thể , đáy mắt lạnh lẽo như vực sâu đáy, từng lời từng chữ đều thấm đầy sát ý về phía Anh phi.
Bích Hòa lúc hoảng loạn đến mức cả run rẩy, vội vàng quỳ sụp xuống chân hoàng đế mà lớn.
“Hoàng thượng, bánh thật sự độc. Nhất định là Chiêu phi nương nương giở thủ đoạn gì đó, xin minh giám.”
Hoàng đế xong liền nổi trận lôi đình.
“Con tiện nô phản chủ hại chủ , tội đáng muôn c.h.ế.t. Người , lôi ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t cho trẫm.”
Ta Bích Hòa kéo lê mặt đất, cả run rẩy giãy giụa trong tuyệt vọng cùng sợ hãi, cuối cùng chỉ khẽ khàng nhắm mắt .
Ban đầu, bánh quế thật sự hề độc. Ta vốn dĩ cũng từng tin tưởng Bích Hòa một . Chỉ tiếc, bản tính trời sinh đa nghi của cho phép điều đó xảy . Món bánh … nhất định độc mới .
Anh phi đoạt thánh sủng mất. Bích Hòa cùng Tiểu Ngũ sống tiếp. Còn , chỉ vững giữa chốn hậu cung hiểm ác .
Suy cho cùng, tất cả chúng chẳng qua đều là những kẻ đang dùng chính lợi ích và tính mạng của bản để đ.á.n.h cược mà thôi.
Hoàng đế vì mang lòng áy náy với , nên từ đó càng thêm sủng ái hơn .
Từ nhỏ đến lớn, vốn từng thiết thật lòng với bất kỳ ai, cho nên sự dịu dàng cùng sủng ái của hoàng đế, đương nhiên yên tâm hưởng thụ. Chỉ là mỗi nhớ đến kết cục thê t.h.ả.m của Anh phi, trong lòng vẫn khỏi dâng lên từng trận bất an khó thành lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-tranh-an-sung-ta-doat-thien-ha/3.html.]
Đế vương từ xưa vốn bạc tình vô tâm. Anh phi từng yêu chiều đến thế, mà lúc ban rượu độc, ánh mắt hoàng đế thậm chí còn chẳng lấy một tia lưu luyến.
Nếu một ngày nào đó chỉ còn dựa chút ân sủng mong manh để tồn tại, e rằng kết cục cuối cùng cũng sẽ chẳng khác nàng là bao.
Ta bất giác nhớ đến phụ .
Phụ hiện giờ quyền khuynh triều dã. Nếu chịu phía nâng đỡ , thì cho dù một ngày nào đó thất sủng, hoàng đế cũng chắc dám dễ dàng động đến . Huống hồ từ đầu đến cuối, mục đích tiến cung vốn là để điều tra kẻ vụ ám sát năm . Chỉ là khi đó cục diện rõ ràng, dám tùy tiện bại lộ phận của mà thôi.
Đêm khuya tĩnh lặng, lặng lẽ tránh khỏi đội lính tuần tra, men theo hành lang dài lạnh lẽo mà đến viện của Tổng quản thái giám.
Đây là đầu tiên giọng của phụ gần đến như , trong lòng vô thức sinh cảm giác hồi hộp khó tả. Trước , chỉ dùng phận nương nương mà khách sáo đối đáp với đôi ba câu. Còn hiện tại, là nữ nhi đến gặp phụ của , bởi trong lòng chút luống cuống chẳng nên mở lời thế nào.
“Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Tuyệt đối để nó phá hỏng đại sự của .”
Nghe đến đây, bàn tay đang định gõ cửa của bỗng khựng giữa trung.
Kẻ lấy mạng … chẳng lẽ chính là phụ .
Ta đủ dũng khí để đẩy cánh cửa trực tiếp đối mặt với . Nếu thật sự là phụ g.i.ế.c , thì đây.
Từ xưa đến nay, nữ nhân trong hậu cung coi trọng đều dựa con cái mà nâng cao phận. Chỉ khi m.a.n.g t.h.a.i long chủng, mới thực sự chỗ vững chắc nơi . Bởi , liều tranh đoạt thánh sủng, cuối cùng cũng đạt điều mong .
“Chúc mừng Chiêu phi nương nương, hỷ .”
Hoàng đế vui mừng khôn xiết, ôm lấy lòng, nét mặt tràn đầy vui vẻ hạnh phúc.
Ta e lệ tựa n.g.ự.c , nhưng trong lòng cách nào thật sự yên . Hoàng t.ử trong cung từ đến nay vốn nhiều yểu mệnh, phía tất nhiên đều kẻ âm thầm giở trò. Mười tháng m.a.n.g t.h.a.i , nhất định bảo vệ tính mạng của chính , bình an sinh hạ hài t.ử.
Chỉ tiếc rằng trời thường chẳng chiều lòng . Trong hoàng cung , mang dã tâm chỉ riêng .
Hôm , khi đang thong thả dạo bước trong hậu hoa viên, đột nhiên cảm thấy chân thứ gì mềm lạnh như dây thừng đang chậm rãi bò lên mắt cá chân. Ta giật theo bản năng, lập tức đá mạnh một cú, lúc mới rõ đó là một con rắn nhỏ màu vàng xanh đang rơi xuống giữa khóm hoa, quẫy vài cái nhanh ch.óng biến mất.
Ta vốn nỗi sợ bẩm sinh đối với loài rắn, phen kinh hãi liền cảm thấy bụng đau nhói. Ta lập tức hoảng hốt truyền gọi Thái y đến xem mạch.
“Nương nương gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều hơn là .”