8
Ta cũng chỉ là dọa Thân Dục một chút thôi. Ai bảo dám dọa dẫm , rằng Thẩm gia sẽ cần nữa.
Thế nhưng Thân Dục tưởng thật, lập tức thắt nút dây thừng định treo cổ.
"Chỉ cần tha thứ cho , bằng lòng theo về nhà, hôm nay treo cổ c.h.ế.t cũng cam lòng!"
Ca ca lạnh: "Đừng tưởng dùng khổ nhục kế là thể lừa Ngọc Chu."
"Lúc lấy đồ ăn cho ch.ó để sỉ nhục Ngọc Chu, vu oan trộm cắp, mắng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ngươi nghĩ đến chuyện nhận ?"
"Nếu ruột của ngươi, chẳng lẽ uổng công ngươi bắt nạt, mãi mãi chờ một lời xin của ngươi ?"
Ca ca sai chút nào, Thân Dục tính tình quá tệ hại. Chẳng liên quan gì đến huyết thống, vốn dĩ là một kẻ đáng ghét.
Bị vạch trần, Thân Dục thẹn quá hóa giận: "Ta đang chuyện với , liên quan gì đến ngươi!"
Dám quát ca ca ?
Thế !
Ta lập tức bật dậy: "Xin ca ca ngay!"
Thân Dục tức điên: "Ta mới là ca ca ruột của !"
"Thì nào?"
"Huynh xin , sẽ với cha rằng, vốn dĩ thể về nhà từ sớm, chính đuổi !"
Hắn tức thì xì , chẳng còn chút lửa giận nào.
Uất ức cúi đầu ca ca .
"Xin , sai ."
Ca ca hờ hững "ừ" một tiếng, bàn tay giấu lưng len lén giơ ngón cái với .
Làm lắm !
Ta cũng tìm cách để báo thù Thân Dục, cố tình sai bảo bưng rót nước cho ca ca .
"Trước đây nhắm ca ca , chẳng lý nào giờ trả cả."
Ca ca hiểu ý , bắt đầu bới lông tìm vết.
"Nóng quá, đổi."
"Lại nguội , đổi."
"Đồ con lừa ngốc, pha thì thử nước ?"
Sắc mặt Thân Dục xanh mét, nhưng dám phát tác. Rót xong, còn đ.ấ.m lưng bóp vai cho ca ca .
Ca ca thỉnh thoảng "tặc" lưỡi một cái: "Chưa ăn cơm ? Lực yếu thế. Ngươi bóp c.h.ế.t đấy ?"
Thân Dục nhẫn nhịn hết mức, với vẻ uất ức còn nhiều hơn oán hận: "Thẩm Yến với chẳng chút huyết thống nào, chính là dưng, mà trơ mắt bắt nạt ca ca ?!"
"Vậy để tìm cha nhé?"
"Thẩm công t.ử, lực thế ý ạ?"
Thân Dục ngoắt , tiếp tục nịnh nọt ca ca. Chờ bóp xong, tùy tay ném qua một đồng tiền đồng.
"Tiền thưởng đấy."
Thật đúng là g.i.ế.c d.a.o, Thân Dục suy sụp .
Hắn cũng chẳng thiết gì thể diện nữa, thụp xuống góc giảng đường, hu hu như cái ấm nước đang sôi.
" là tạo nghiệp mà! Tại lúc đầu báo thù vì nó lừa , cố tình lấy đồ ăn cho ch.ó hoang để lừa nó cơ chứ."
"Ta nên hẹp hòi ghi hận, hết đến khác mắng nó để tìm mặt mũi. Trời xanh ơi, sai !"
Phiền c.h.ế.t .
Ở với lâu ngày, cũng chút thích động tay động chân, quăng một cái lõi táo đầu .
"Câm miệng!"
Thân Dục bịt c.h.ặ.t miệng , cứ run bần bật từng cơn. Vừa buồn đáng thương.
Tan học, về nhà bầu bạn cùng cha ruột ăn cơm. Những ngày nghỉ đến thư viện, cha sẽ đưa chúng đạp thanh, thả diều.
Sức khỏe của ruột lên thấy rõ, ngày nào cũng hớn hở.
Bà gọi là Nguyệt Nguyệt nữa, mà tôn trọng , gọi tên là Ngọc Chu. Chỉ tên lừa ngốc Thân Dục là vẫn m.ô.n.g , chẳng gì.
Hắn còn lẩm bẩm: "Lang trung mới cha tìm về giỏi thật đấy, chẳng phát bệnh nào nữa."
Ngốc đến mức chẳng buồn nhạo .
Thế nhưng ngày hôm đó…
Ta ngủ dậy bước ngoài, trong phủ vắng tanh một bóng . Yên tĩnh đến mức giống như tất cả những chuyện xảy gần đây chỉ là một giấc mộng do dệt nên .
9
Khi đang hoảng sợ định gọi , thì cha ruột của bước , bưng theo một bát mì nóng hổi nghi ngút.
Theo đó là cha Thẩm gia, ca ca và cả Thân Dục.
"Ngọc Chu, sinh nhật vui vẻ."
Mẹ ruột đưa bát mì cho .
Ta bàng hoàng nhớ mảnh giấy từng xem qua.
Hôm nay, chính là ngày sinh của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngoc-chau-cbxj/chuong-7.html.]
Trước đây từng sinh nhật là ngày nào, khác cha nấu mì trường thọ cho, chỉ ngưỡng mộ mà thầm ước ao.
Ước rằng một ngày nào đó, cũng thể đoàn tụ với gia đình, đón sinh nhật một .
đợi hết năm qua năm khác, vẫn chẳng thấy nhà đến tìm. Sau thể đến quan phủ đăng ký tìm , đợi ròng rã một năm rưỡi mới nhận thông báo từ quan phủ.
Tâm nguyện năm xưa, giờ đây thực sự trở thành hiện thực.
Đã , còn đến hai gia đình.
Ta luống cuống lau nước mắt, cầm đũa lùa những miếng mì lớn miệng.
"Ngon lắm ạ!"
Cha Thẩm hì hì : "Đó là đương nhiên , nước nấu mì là đích gánh về, giống nước thường ."
Không ngoài dự đoán, ông ăn một bạt tai của .
"Gánh nước thì gì tài cán, mì là và Thân phu nhân cùng nhào bột đấy, chúng khoe lời nào ?"
Cha ruột ở bên cạnh nhỏ giọng : "Trứng gà là cha luộc đấy."
Ngay đó, ca ca bước đến mặt khẽ bảo: "Rau xanh là ca ca rửa, cho Thân Dục chạm tay , ca ca ghét , cứ yên tâm mà ăn."
Ánh mắt Thân Dục đầy oán hận. vì cha đôi bên ở đó, dám mở miệng.
Ta nhịn .
Sau khi ăn no nê, cha hai nhà cùng ca ca đều tặng quà cho . Từ món quà lớn như khế đất, khế nhà cho đến những thứ nhỏ hơn như gạch vàng, phỉ thúy.
Đến lượt Thân Dục, còn càm ràm với : "Ta coi là , coi như thằng ngốc mà xỏ mũi, nếu hôm nay đón sinh nhật, cũng chẳng nhận cha từ lâu ."
"Mau xem quà tặng đây ."
Ta mở hộp của .
Đột nhiên một con ếch lớn nhảy vọt ngoài.
Lúc đầu óc còn đang choáng váng, Thân Dục như kẻ dở lôi từ đáy hộp một miếng ngọc bình an.
"Thế nào, kinh sợ bất ngờ, chẳng là quá tuyệt !"
Ta hít sâu một : "Huynh , bấy lâu nay vẫn bí mật của cho cha ."
Mắt Thân Dục sáng rực lên: "Muội ngoan, ngay trong lòng vẫn ca ca mà..."
" quyết định hôm nay sẽ ."
Hắn còn kịp phản ứng, tuốt tuột chuyện xua đuổi ngày hôm đó. Cha ruột xong, tức khắc bẻ ngay một cành liễu, quất túi bụi Thân Dục.
"Cái đồ tiểu t.ử thối! Hèn chi Ngọc Chu thấy mắng ngươi xa! Hóa là do ngươi cho con bé nhà!"
"Muội ngươi vất vả lắm mới về , ngươi đuổi nó , hèn gì mắng ngươi là đồ lừa ngốc cũng chẳng sai chút nào!"
"Ngươi còn dám chạy ! Lão Thân! Tháo giày ném đầu nó cho !"
Hai đuổi đ.á.n.h Thân Dục khắp nơi. Cha Thẩm chuyện nhục nhã, cũng nguôi giận, liền nhập hội đ.á.n.h Thân Dục.
Cái sân tức thì trở nên náo nhiệt lạ thường.
Cha mắng c.h.ử.i, Thân Dục gào thét t.h.ả.m thiết.
Chẳng chính , bất ngờ kinh sợ, chỉ là đổi thứ tự một chút thôi mà, kêu t.h.ả.m thiết như quỷ sói tru thế ?
Ta và ca ca thản nhiên xem kịch vui.
Cuối cùng, hai đôi cha sức cùng lực kiệt, Thân Dục đầy thương tích mới nhặt cái mạng nhỏ.
Trước khi về Thân phủ, Thân Dục xuýt xoa kêu đau tìm đến .
"Cái con bé , là đứa trẻ đáng thương lời gì chứ, rõ ràng là đại ma vương tà ác, chuyên đào hố chôn ca ca ruột."
Hắn than vãn nhưng đột nhiên nhét tay mấy miếng bạc vụn, cùng với hai cây trâm ngọc trông quen mắt.
Đây là... món quà bà lão ban cho khi còn nha nhưng đó kẻ khác cướp mất. Sao chúng ở chỗ ?
Dường như sự thắc mắc của , Thân Dục :
"Hôm nọ sai đến trấn Phù Liễu dò hỏi chuyện của , vốn định tìm hiểu thêm để bớt giận , kết quả những ngày tháng nha của chẳng hề dễ dàng."
"Cho nên, dạy dỗ mấy kẻ từng bắt nạt một trận, những gì chúng cướp của , đều cướp về hết ."
Ta ngẩn .
Không ngờ, cũng một việc hồn .
Thân Dục gãi gãi đầu: "Đánh cũng đ.á.n.h , mắng cũng mắng , báo thù cũng báo thù , thể giận ca ca nữa ?"
"Có thể giận, nhưng sẽ tha thứ."
Hắn thù dai, cũng thù dai chẳng kém. Những kẻ từng bắt nạt , mãi mãi bao giờ tha thứ.
Thân Dục uất ức lắm mà chẳng gì .
Lúc rời , miệng vẫn lầm bầm đầy vẻ hối hận.
"Biết sớm là thật, hôm đó ch.ó cũng đuổi . Nếu thể , nhất định sẽ tự vả cái mồm thối của thật mạnh... híc híc..."
Ta mà nhịn .
Sau gọi Thân Dục một tiếng ca ca , thực cũng chẳng nữa.
Ta chỉ rằng, giờ đây hai đôi cha nương yêu thương , một ca ca và một đồ con lừa ngốc.
Ta là một đứa trẻ nhà để về !
[HẾT]