NGỌC CHÂU

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù rằng bao giờ thành công.

 

"Người ca ca ghét, cũng ghét!" 

 

Vốn dĩ, chẳng ưa gì Thân Dục

 

Ca ca khẽ nhếch môi, xoa xoa đầu : "Ngoan."

 

Để tiện chăm sóc , ca ca rõ với phu t.ử, để giảng đường của giảng. Đối ngoại thì tìm

 

Không ca ca mất mặt, đặc biệt dậy sớm món bánh gạo hoa quế sở trường, đem chia cho đồng môn của ca ca.

 

"Ngon quá, nha Thẩm Yến, ngươi xinh khéo tay." 

 

"Sớm ngươi lải nhải mấy , cứ ngỡ ngươi là con một, hóa là mong về nhà." 

 

"Muội cho thêm miếng nữa , ngon quá."

 

Ta vội vàng đưa bánh

 

Ca ca hếch cằm lên thật cao, vẻ tự hào. Lúc Thân Dục , khinh bỉ : "Một miếng bánh gạo thì gì đáng để khoe khoang, các ngươi chẳng qua là nịnh bợ Thẩm gia thôi chứ gì?" 

 

Nói giật lấy miếng bánh tay một , định buông lời mỉa mai vài câu, nhưng đôi lông mày nhíu

 

"Sao giống y hệt món , đều thích dùng ngô vàng nhân."

 

Ta hoảng hốt: "Ta đứa con trai lớn tướng như ngươi!"

 

Sắc mặt Thân Dục xanh mét. 

 

Người xung quanh nhịn ồ lên. 

 

Ca ca cũng cong mắt : "Muội sai, còn tới tuổi cập kê, ngươi đừng nhận loạn xạ, tổn hại danh dự của ." 

 

Thân Dục càng điên tiết hơn, trừng mắt đầy dữ dằn, "bộp" một cái ném miếng bánh xuống bỏ . Ta cố chống đỡ để chân nhũn

 

Bây giờ ca ca , sợ!

 

Buổi chiều. 

 

Ca ca phu t.ử giữ để bàn chuyện khoa cử, bảo về . Thư viện cách nhà xa, qua một con phố là tới. 

 

cửa nhà, thấy một vị thúc bá đang bậc thềm bên ngoài Thân gia, thở ngắn than dài ôm bụng. 

 

Suy nghĩ một chút, đem phần bánh gạo còn đưa qua.

 

"Nếu thúc đói thì thể ăn cái ạ." 

 

Ta cảm giác bụng đói, dễ chịu chút nào. 

 

Vị thúc bá lắc đầu: "Cảm ơn tiểu cô nương, đói, chỉ đang sầu muộn vì bệnh tình của phu nhân chữa khỏi, con trai lời, chịu học hành t.ử tế, tính tình còn tệ hại..."

 

Ta an ủi: "Đã là bệnh thì ắt t.h.u.ố.c chữa thôi ạ, vả con trai thúc dù hư đến cũng thể hư hơn công t.ử Thân gia ." 

 

Ngón tay nhỏ nhắn chỉ về hướng Thân gia, hạ thấp giọng: "Thúc bá , công t.ử Thân gia tính lắm, lấy đồ ăn trêu chọc con, thật là chẳng bằng loài ch.ó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngoc-chau-cbxj/chuong-3.html.]

 

Sắc mặt thúc bá tối sầm một chút. 

 

"Con mà là cha , đứa con như , một ngày con treo cổ c.h.ế.t tám trăm cho xong."

 

Mặt ông càng đen hơn. 

 

"Thế nên là, so với con cái nhà , con trai của thúc bá chẳng hơn nhiều ." Ta mỉm hỏi. 

 

Vừa lúc cha về phủ.

 

"Ngọc Chu, con đang trò chuyện gì với Thân lão gia ở nhà bên cạnh thế?"

 

Hả? Thân lão gia? Đó chẳng là cha của Thân Dục ?!!!

 

Hàm răng đang nhe của lập tức rụt sạch trong.

 

Thân lão gia so với Thân Dục thì đại lượng hơn nhiều. 

 

Ông hề chấp nhất chuyện mắng con trai , còn khen bánh gạo của ngon. Thế nhưng lúc rời , bóng lưng ông phần còng xuống.

 

Cha , kỳ thực Thân gia cũng đáng thương. Vốn dĩ một cô con gái nhỏ, nhưng năm lên ba tuổi thì lạc mất. 

 

Thân lão gia chịu đả kích nặng nề, Thân phu nhân thì tinh thần thất thường, hiện đang dưỡng bệnh ở trang viên ngoài ngoại ô.

 

Hiểu nỗi khổ khi mất , kìm mà tách biệt Thân Dục và Thân gia

 

Sau chỉ mắng Thân Dục thôi, mắng Thân gia nữa!

 

Ngày hôm , theo ca ca đến thư viện như thường lệ. Vậy mà Thân Dục đang chễm chệ chỗ của , lật tung sách vở mang đến hôm qua thành một mớ hỗn độn.

 

"Ngươi cái gì thế!"

 

"Phải là hỏi ngươi mới đúng, ngươi cái gì mà trộm ngọc bội của !"

 

Thân Dục lạnh liếc : "Ngươi chỉ là hạng nữ nhân tâm cơ thích trèo cao, mà còn là một tên trộm."

 

"Ngọc bội của thường xuyên tháo để ở thư viện, bao giờ mất, mà hôm qua khi ngươi đây, ngọc bội liền biến mất!"

 

"Cả cái thư viện ngươi là kẻ nghèo hèn nhất, còn từng đến nhà lừa gạt, ngoài ngươi thì còn ai đây nữa!"

 

Bị hắt nước bẩn đầy , giận uất ức. Ca ca nhíu mày hỏi: "Tại đến nhà ngươi lừa gạt?"

 

"Hừ, Thẩm Ngọc Chu hai ngày từng đến Thân phủ định giả mạo , thấu mới sang nhà ngươi giả bộ đáng thương đó."

 

"Nó chính là một kẻ trộm cắp l.ừ.a đ.ả.o, chỉ nhà ngươi mới coi nó là đóa bạch liên hoa vô tội thôi!"

 

Thân Dục hếch cằm về phía : "Này, giờ ngươi xin , sẽ truy cứu nữa, bằng ngươi cứ đợi mà đuổi khỏi thư viện !"

 

Ta hề trộm ngọc bội của , dựa cái gì mà nhận. 

 

Thế nhưng học trò bắt đầu lục tục kéo , dừng chân xem ở đằng xa. Ánh mắt họ thỉnh thoảng quét qua và ca ca, xì xào bàn tán.

 

"Muội của Thẩm Yến thể trộm đồ chứ? Chuyện mà để phu t.ử , chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kỳ khoa cử năm của ."

 

"Thẩm Yến hành sự vốn dĩ khiêm tốn, thích phiền phức, về gây họa cho , mà là Thẩm Yến thì đoạn tuyệt quan hệ luôn ."

Bạn cần đăng nhập để bình luận