Ngoại Truyện - Vạn Đạo Thần Chủ

Chương 2 NGƯỜI VÀ THẾ GIỚI!

Hỗn độn vô tận, khắp nơi đều là màu đen không có điểm sáng…

Đây là nơi nguy hiểm hàng đầu đối với tu sĩ, ở một môi trường chân không chẳng có trọng lực, không có Nguyên Khí… tài nguyên khan hiếm, khoảng cách lại cực kỳ xa xôi.

Hành tẩu trong hỗn độn, có thể ngươi sẽ cạn kiệt Thần Lực và tuổi thọ trước khi kịp tìm thấy thế giới có sự sống.

Nhưng đó là đối với hầu hết các tu sĩ thông thường.

Một thiếu nữ váy tím nhạt… không cần phấn son cũng hiển lộ phong thái vô song hoàn mỹ xuất hiện.

Vừa từ Chung Cực Giới hàng lâm, đặt chân vào Hỗn Độn bao la, thứ mà thiếu nữ nhận thấy không phải là sự nguy hiểm, càng không phải là một môi trường thiếu thốn và cạn kiệt.

Thứ nàng cảm nhận được… lại là một loại Đạo mới, một loại Quy Tắc mới.

Đây chính là thiên phú bẩm sinh của Thư Vân, thiên tài quy tắc, cường giả mạnh nhất Thư Gia thời điểm này.

Vốn Thư Vân định vào Hỗn Độn để tìm kiếm thế giới bản nguyên phù hợp nhằm đột phá Siêu Thần…

Nhưng ngay khi đặt chân vào Hỗn Độn, ngộ tính nghịch thiên của nàng đã cho phép nàng cảm ứng được những thứ mà người thường không thể làm được.

“Không ngờ… Hỗn Độn cũng có quy tắc riêng!” Ánh mắt Thư Vân loé lên vẻ hưng phấn:

“Chỉ cần ta nắm giữ được Hỗn Độn Quy Tắc, vậy thì cũng có thể biến Hỗn Độn thành lực lượng… nơi này không còn nguy hiểm đối với ta.”

Nghĩ là làm, Thư Vân trực tiếp thả người rời đi… tìm thấy một viên thiên thạch chết đang trôi dạt giữa màn đen tăm tối.

Không hề do dự, nàng liền thả người bay lên thiên thạch.

Hai tay nhẹ kết ấn, từng luồng từng luồng Quy Tắc bay múa một cách tinh tế… tự động diễn hoá thành một Trận Pháp nguỵ trang, bao trùm xung quanh thiên thạch khiến nó như bốc hơi khỏi hỗn độn.

Những tháng ngày qua, thành tựu của Thư Vân đã không chỉ dừng lại ở Cửu Hành Quy Tắc…

Nàng đã nghiên cứu thêm lĩnh vực Trận Đạo và Phù Đạo, nắm giữ được Quy Tắc của hai loại lĩnh vực này, từ đó thông qua Quy Tắc lập ra Trận Pháp và Phù Chú.

Điều này có thể nói là rất hoang đường và vô lý…

Bởi lẽ Thư Vân vốn không phải một Trận Sư hay Phù Sư, thậm chí nàng chưa từng tự tay lập ra một Trận Pháp hay vẽ ra một Phù Chú bằng Thần Lực.

Ấy thế mà, khi lĩnh ngộ được Quy Tắc của hai lĩnh vực này… nàng có thể dùng Quy Tắc diễn hoá thành Trận và diễn hoá thành Phù, thậm chí dung hợp chúng nó rất hoàn mỹ.

Đây chính là bước nhảy cóc hoang đường.

Trận Sư hay Phù Sư thông thường, phải đi từ những bước cơ bản nhất… và làm chủ Quy Tắc chính là điểm đến cuối cùng.

Thư Vân thì không, nàng bắt đầu từ cái khó nhất là lĩnh ngộ Quy Tắc… từ đó biến những bước phía trước của hai lĩnh vực trở nên đơn giản.

Tu sĩ khác dùng Thần Lực lập Trận, vẽ Phù… còn nàng thì dùng Quy Tắc để làm điều đó.

Từ cổ chí kim, chưa một ai làm được như thế.

Có thể thấy, nàng là tồn tại độc nhất vô nhị, ngộ tính và thiên phú về Quy Tắc hình dùng bằng hai từ khủng bố, không thể dùng cách thức thông thường để lý giải…

Nhưng cũng vì vậy, niềm tin và sự cuồng nhiệt của Thư Vân đối với Quy Tắc càng thêm mãnh liệt.

Nàng cảm giác rằng, tất cả Đại Đạo đều dẫn về Quy Tắc… chỉ cần nắm được Quy Tắc, nàng sẽ nắm được Đại Đạo.

Nàng không chấp nhất với Bất Hủ Thần Vật, không cố chấp truy cầu Bất Hủ Thần Vật như toàn thể sinh linh sau khi Thời Đại Bất Hủ mở ra.

Bởi vì cái mà nàng cố chấp nhất… chính là Quy Tắc.

Nghĩ như vậy, Thư Vân khoanh chân ngồi xếp bằng, đôi mắt đẹp khép hờ… dụng tâm cảm nhận dòng chảy của Hỗn Độn xung quanh.

Vào thời khắc này, ý thức của nàng như cộng hưởng cùng hoàn cảnh, hoà nhập vào môi trường, đạt thành sự liên kết đặc thù để khám phá, tìm tòi quy luật mà mọi thứ xung quanh đang vận chuyển…

Từng dòng chảy của hỗn độn, từng thành phần cấu tạo nên quy tắc… mọi thứ thông suốt trong tâm trí.

Có lẽ nàng được sinh ra… đã để làm nên điều phi thường.

Hỗn Độn không có khái niệm về thời gian…

Chẳng biết bao lâu, khi đôi mắt đẹp ấy một lần nữa mở ra, từng tia từng tia Quy Tắc màu sắc loạn lạc đã luân chuyển trong ánh mắt.

Thư Vân nâng tay lên, từng tia Quy Tắc mới nhảy nhót trên đầu ngón tay của nàng.

Một cảm giác thân thiết với Hỗn Độn sinh ra… một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.

VÙ VÙ VÙ…

Hỗn Độn vốn không có bất cứ nguồn năng lượng nào, lại đang kéo đến một loại lực lượng huyền bí tiến vào lòng bàn tay xinh xắn như đang nịnh nọt và lấy lòng.

Hỗn Độn Chi Lực!

Bởi vì Thư Vân đã chấp chưởng Hỗn Độn Quy Tắc, thế nên nàng đã có thể thao túng cả Hỗn Độn Chi Lực.

Sau khi Hỗn Độn Chi Lực tiến vào đan điền, chúng được chuyển hoá thành Hỗn Độn Thần Lực.

Dù tu vi không có chút đột phá nào, nhưng rõ ràng chiến lực của Thư Vân lại một lần nữa tăng lên.

Thư Vân đang định rời đi, bất chợt nhíu mày: “Hửm?”

Không biết từ bao giờ, ở dưới chân nàng có một đoàn Hỗn Độn Chi Lực màu đen tuyền như quả cầu đang thân thiện cọ cọ vào đùi nàng như con mèo nhỏ.

Đoàn Hỗn Độn Chi Lực này tròn vò, lại khác với những Hỗn Độn Chi Lực xung quanh, trái lại cực kỳ tinh khiết và nồng đậm, còn có đôi mắt đen láy tròn vo chớp chớp.

“Đây là Đạo Hỗn Độn?” Thư Vân hơi kinh ngạc.

Đạo Thuộc Tính ở Chung Cực Giới cũng là thứ rất có giá trị, có thể tăng chiến lực và tu vi cho người sở hữu.

Đạo Thuộc Tính thông thường là các loại như Kim, Thuỷ, Hoả… thuộc những nguyên tố.

Nhưng thứ này chính là Đạo Hỗn Độn, giá trị của nó so với Đạo Thuộc Tính còn quý hơn nhiều.

Thư Vân không ngờ trong lúc mình lĩnh ngộ Hỗn Độn Quy Tắc, trở nên hoà nhập cùng Hỗn Độn… khiến Đạo Hỗn Độn này sinh ra cảm giác thân thiết như gặp được người thân, vậy mà chủ động bay đến nịnh nọt.

Nàng nâng tay đem quả cầu hình tròn nâng lên, dụng tâm cảm ứng một phen, khoé môi nở nụ cười.

Đạo Hỗn Độn này không đơn giản, nó chứa đựng các loại Thuộc Tính Hỗn Độn đặc sắc bên trong… như Hỗn Độn Hoả, Hỗn Độn Thuỷ, Hỗn Độn Lôi… gần như có đầy đủ Nguyên Tố hệ Hỗn Độn.

Thứ này nếu mang bán Đấu Giá, dù là Siêu Thần cường giả cũng phải tranh đoạt đến vỡ đầu.

Nhưng may mắn… Thư Vân là người đầu tiên trên thế gian này lĩnh ngộ được Hỗn Độn Quy Tắc, nhờ vậy mới dẫn dụ được Đạo Hỗn Độn tìm đến.

“Theo ta đi, có nguyện ý không?” Thư Vân đưa tay xoa xoa quả cầu đen, thanh âm ôn nhu vô cùng.

“Bíp bíp!” Đôi mắt đen láy long lanh híp lại, gật đầu liên tục.

Bản thể của nó là Nguyên Thuỷ Hỗn Độn, nhờ cơ duyên xảo hợp mà được Hỗn Độn thai nghén ra…

Đã rất nhiều năm, không ai cảm ứng được sự tồn tại của nó, cũng không ai mang đến cảm giác thân thiết cho nó cả.

Nguyên Thuỷ Hỗn Độn vô cùng cô đơn, như một đứa trẻ một tuổi bị bỏ rơi giữa màn đêm tăm tối.

Thế nên khi ngửi thấy sự thân thiết từ phía Thư Vân sau khi nàng nắm giữ Hỗn Độn Quy Tắc, Nguyên Thuỷ Hỗn Độn đã chủ động bay về phía nàng, muốn được làm bạn…

Thấy Nguyên Thuỷ Hỗn Độn chấp nhận, Thư Vân hài lòng nhoẻn miệng:

“Từ giờ tên của muội sẽ là Hỗn Đạo Nhi!”

“Bíp!” Nguyên Thuỷ Hỗn Độn vui vẻ híp mắt, quả cầu tròn liên tục gật gật, hiển nhiên rất vui sướng khi được đặt tên.

“Hiện tại ta đang đụng bình cảnh, sẽ không luyện hoá muội!” Thư Vân cân nhắc:

“Chờ ta tìm được Thế Giới Bản Nguyên, lực lượng của muội có thể giúp ta đột phá!”

Hỗn Đạo Nhi nghe hiểu, chủ động nhảy lên vai của Thư Vân.

“Vận khí của ta không tệ…” Thư Vân vuốt ve Hỗn Đạo Nhi.

Nàng giải trừ Trận Pháp nguỵ trang, thả người bay ra khỏi thiên thạch.

Bàn chân nhẹ bước, Hỗn Độn xung quanh như tấm đệm nâng đỡ bước chân của nàng, trực tiếp đẩy nhanh tốc độ của Thư Vân hàng trăm lần.

Chẳng những như thế, nàng còn có thể hấp thụ Hỗn Độn Chi Lực xung quanh để bổ sung lực lượng…

Hỗn Độn đã không còn là chỗ khắc nghiệt, đối với người sở hữu Hỗn Độn Quy Tắc, nắm được Hỗn Độn Chi Đạo… nơi này đã trở thành sân nhà.

Thời gian trôi nhẹ nhàng, mười năm đã qua…

“Chủ nhân, rõ ràng mấy cái thế giới đó tốt như vậy, sao ngươi lại chê bai nha?”

Một tiểu cô nương nãi thanh nãi khí nhìn Thư Vân lên tiếng.

Tiểu cô nương mặc váy đen tuyền, dáng người kiều tiểu nhỏ nhắn, ngũ quan xinh xắn đáng yêu như một búp bê sứ.

Nàng chính là Hỗn Đạo Nhi, sau chục năm được Thư Vân bồi dưỡng và dạy dỗ, đã có thể hoá thân thành hình người, còn rất thông minh lanh lợi, khác xa quả cầu tròn vo ngày trước.

Tốc độ hành tẩu của Thư Vân cực nhanh, Hỗn Đạo Nhi cũng mọc ra một đôi Hỗn Độn Dực sau lưng bay theo… vừa di chuyển vừa trò huyện.

Hỗn Đạo Nhi cảm thấy thắc mắc, vì sao những năm qua tìm thấy không ít Đại Thế Giới vô chủ có hoàn cảnh tốt… nhưng chủ nhân của mình sau khi dừng chân một thời gian ngắn là quyết định rời đi, rõ ràng có thể thu phục Giới Linh, đạt được Bản Nguyên để đột phá Siêu Thần cơ mà?

Trước sự thắc mắc của Hỗn Đạo Nhi, Thư Vân mỉm cười khuynh thành khuynh quốc:

“Dừng chân ở các Thế Giới đó là để lĩnh ngộ Quy Tắc đặc thù… nhưng các thế giới đó không phù hợp tiêu chuẩn của ta.”

Ở mỗi Thế Giới đều có sự phong phú riêng…

Thư Vân đã ghé qua Kiếm Giới để ngộ Kiếm Đạo Quy Tắc, đã ghé qua Thời Giới để nắm giữ Thời Gian Quy Tắc, cũng đã dừng chân ở Huyết Giới để có được Huyết Hệ Quy Tắc…

Đối với nàng, đây là hành trình đặc sắc, giúp nàng có được thêm không ít Quy Tắc.

Nhưng mà… Thế Giới ở trong mong muốn của nàng, phải là một Thế Giới có thể tương trợ và cường hoá cho người sở hữu Quy Tắc, giúp con đường chinh phục tất cả Quy Tắc mà nàng hướng tới trở nên thuận lợi hơn.

Sau khi hiểu được mong muốn của Thư Vân, Hỗn Đạo Nhi chu đôi môi nhỏ nhắn:

“Thật sự tồn tại Thế Giới như vậy sao?”

“Hỗn Độn vô tận, ta tin rồi sẽ có nơi ta thuộc về…” Thư Vân kiên quyết nói:

“Để tìm được nơi đó, ta nguyện ý đánh đổi trăm năm, nghìn năm, vạn năm hoặc lâu hơn… thà không có, cũng không chọn sai!”

“Ta ủng hộ ngươi!” Hỗn Đạo Nhi cười tít mắt:

“Ta sẽ câu thông với Hỗn Độn, đẩy nhanh tốc độ tìm kiếm.”

“Ngoan lắm!” Thư Vân sủng ái xoa đầu nhỏ của tiểu nha đầu.

Nàng thật sự không vội…

Dù chưa tìm được thế giới phù hợp tiêu chuẩn, nhưng thời gian qua nàng đã khám phá được các thế giới đặc sắc khác, ngộ được Quy Tắc của từng thế giới… đó đã là trải nghiệm rất thú vị rồi.

Tuy tu vi chưa đột phá, nhưng thực lực của nàng vẫn không ngừng mạnh lên, chưa từng giậm chân tại chỗ.

Thời gian vẫn cứ trôi…

Thấm thoát, trăm năm trong Hỗn Độn.

Thư Vân ngẩn đầu nhiên lên, ánh mắt trong veo ngày nào trở nên thâm thuý…

Không Giới, Đao Giới, Độc Giới, Sát Giới, Chiến Giới, Hồn Giới, Yểm Giới, Mộng Giới, Long Giới…

Nàng đã tìm đến vài chục đại thế giới, lĩnh ngộ thêm vài chục loại Quy Tắc… đã tinh thông gần trăm loại Quy Tắc Đại Đạo, nhưng tu vi vẫn mãi ở Thần Đạo tối đỉnh.

Tìm khắp thế gian, có lẽ không một tu sĩ nào chưa đột phá Siêu Thần sở hữu nhiều loại Quy Tắc đến vậy.

Nhưng mà kết quả vẫn như cũ, nàng chưa chọn Thế Giới Bản Nguyên cho riêng mình.

“Đã trăm năm rồi, không biết gia tộc thế nào… Thời Đại Bất Hủ mở ra, đã có bao nhiêu cường giả đột phá Bất Hủ Thần?” Thư Vân lẩm bẩm.

Dù không trở về Chung Cực Giới, nàng cũng đoán được tình hình khốc liệt khi toàn thế giới đều chạy theo Bất Hủ Thần Vật.

Chỉ cần một kiện thôi, cũng có thể gây nên gió tanh mưa máu ngập trời…

Tốn rất nhiều thời gian vẫn chưa đột phá Siêu Thần, nhưng ý chí và niềm tin trong mắt Thư Vân chưa từng tàn lụi.

Ngược lại, thứ gì càng khó được… sẽ càng đáng trân trọng.

Đối với nàng, nếu thật sự cả Hỗn Độn không có Thế Giới phù hợp với mình… vậy thì, nàng sẽ sáng tạo ra cách khác đột phá Siêu Thần thông qua Quy Tắc.

Dù kết quả có là thân tử đạo tiêu.

Thư Vân dám nghĩ, và cũng dám làm!

“Chung Cực Giới… nơi đó vui không chủ nhân?” Hỗn Đạo Nhi hiếu kỳ chớp chớp mắt.

Tiểu nha đầu ham chơi, là Đạo Thuộc Tính nên lớn lên rất chậm… trăm năm qua vẫn là tiểu cô nương.

“Phong phú và đặc sắc… nhưng cũng hung hiểm dị thường!” Thư Vân đánh giá:

“Ta ở nơi đó, vẫn rất nhỏ yếu!”

XOẸT!

Đúng lúc này, không gian phía trước bỗng chấn động mạnh.

“Có thứ gì đang đến!” Hỗn Đạo Nhi cảm ứng rất nhạy liền quát lên.

Thân thể và cả linh hồn của Thư Vân run lẩy bẩy, gương mặt tuyệt mỹ vốn rất điềm tĩnh lại trở nên hưng phấn và cuồng nhiệt.

Bởi vào thời khắc này, toàn bộ Quy Tắc trong thể nội của nàng như đang sục sôi vì phấn khích.

Không biết thứ gì đang đến… nhưng đó chắc chắn là một đồ vật có thể cộng hưởng cùng các loại Quy Tắc.

Dù chỉ là một loại tài nguyên, cũng là thu hoạch to lớn.

Thư Vân kéo tay Hỗn Đạo Nhi, dựa vào cảm ứng lao vọt đi.

Giữa hỗn độn vô tận, một quả tim đang lướt đi như lưu tinh…

Quả tim này kích thước chỉ lớn hơn bàn tay của người trưởng thành…

Nhưng nếu chú ý kỹ, sẽ thấy nó không phải quả tim thông thường… không được ngưng tụ từ các loại lực lượng, cũng không phải tài nguyên.

Mà nó là một quả tim được đan xen từ rất nhiều loại Quy Tắc hoà quyện vào nhau, chúng nó như những sợi dây thần kinh kết nối lại, có được linh tính.

“Quy Giới Bản Nguyên, ngươi chạy đằng trời cũng không thoát!” Phía sau, thanh âm cười lạnh vang lên.

Một tên nam tử chân đạp hỗn độn, Thần Lực ngưng thành Đại Thế bao phủ xung quanh, mỗi bước chân đều xuyên qua thời gian và không gian tiến hành truy đuổi.

Để có thể hành tẩu trong hỗn độn một cách thành thạo như vậy, chắc chắn là Siêu Thần Cường Giả.

Mà quả tim kia, lại được hắn gọi là Quy Giới Bản Nguyên!

Quy Giới Bản Nguyên mang theo ý chí của Giới Linh, nội tâm điên cuồng:

“Dù có phải tự bạo, ta cũng không thể rơi vào tay kẻ không cùng chí hướng, lãng phí khả năng của mình!”

Đúng lúc này, từng tia từng tia Quy Tắc luân chuyển bên trong quả tim đột nhiên sáng lên.

Chúng nó run rẩy, kích động như cảm ứng được điều gì đó có cùng một tần số…

Trong nháy mắt, Quy Giới Bản Nguyên hiến tế một nửa Thế Giới Chi Lực, đẩy nhanh tốc độ thay đổi phương hướng, xuyên qua hỗn độn… tìm đến nơi xảy ra cảm ứng kịch liệt kia.

Vừa vặn, Thư Vân cũng đang đuổi đến và nhìn thấy nó…

Vào khoảnh khắc này, Quy Tắc trong cơ thể người… trong trái tim… cùng lúc sục sôi.

Người và Thế Giới…

Đã tìm thấy nhau!

Chúc cả nhà chiều vui vẻ.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub.

https://www.youtube.com/@Truyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

Bạn cần đăng nhập để bình luận