Nghịch Đạo Hành

Chương 27 LUYỆN KHÍ TRUNG KỲ Mới

Sau cuộc trò về Man Hoang với Mù Ca, bầu không khí trong căn phòng hoen gỉ trở nên trầm mặc lạ thường. Tiểu Tử ngồi lặng yên, cảm giác nặng nề trong lòng ban nãy đã tan biến, thay vào đó là một sự bình thản lạnh lùng, sự bình thản của kẻ đã chấp nhận định mệnh làm "chiếc đinh nhọn cắm vào mắt thế gian". Hắn liếc nhìn Lôi Yên. Nha đầu vẫn nằm ngủ say sưa, đôi chân mày thanh tú khẽ nhíu lại, những tia uế điện tím sẫm thi thoảng lại lóe lên trên da thịt nàng, dịu dàng quấn quýt như một lời vỗ về của sự hỗn loạn.

Hắn hít một hơi sâu, mùi dầu máy khét lẹt trộn lẫn với vị mặn chát của gỉ sắt xộc vào mũi, nhưng lúc này hắn thấy nó không còn khó chịu nữa. Hắn vươn đôi bàn tay vân xám của mình ra, vân vê những vết máu khô còn sót lại từ trận luận bàn trước. Máu của hắn. Cái giá của sự nỗ lực.

"Mù Ca..." Tiểu Tử khàn giọng lên tiếng, ánh mắt không rời Lôi Yên. "Ta muốn tu luyện”.

Mù Ca không gật đầu, cũng không lắc đầu. Lão chậm rãi rít một hơi thuốc kêu ọc ọc nghe thật giòn, rồi phà ra luồng khói xám xịt che lấp gương mặt trống rỗng. Đợi khói thuốc tan dần, lão mới gõ nhẹ đầu gậy tre xuống sàn thép, giọng nói trầm đục, thong thả:

"Mạnh lên ư? Tốt. Nhưng nhớ kỹ, nha đầu không cần nỗ lực, nàng chỉ cần an toàn để lớn lên. Còn ngươi... ngươi cần đau đớn. Nội Khu uế khí đậm đặc, là tử địa của lũ Chính đạo, nhưng là vườn ươm của những kẻ đi ngược dòng như ngươi. Ngồi xuống."

Tiểu Tử gật đầu, bước đến bên cạnh Lôi Yên. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng. Như cảm nhận được hơi ấm của hắn, Lôi Yên khẽ cựa mình, đôi mắt xám cho mở ra, ngơ ngác nhìn hắn.

"Cái gì đấy..." Nàng lẩm bẩm, giọng còn ngái ngủ.

"Ngồi dậy tu luyện thôi, xú nha đầu," Tiểu Tử mỉm cười hiếm hoi, nụ cười phảng phất chút xót xa mà Mù Ca vừa gieo vào lòng hắn.

Lôi Yên nghe đến tu luyện là bừng tỉnh, ngây ngô gật đầu. Nàng không hiểu tu luyện là gì theo nghĩa của tu sĩ, nàng chỉ biết làm theo những gì Mù Ca và Tiểu Tử bảo. Nàng ngồi khoanh chân lại, bắt chước dáng vẻ tập trung của Tiểu Tử, khuôn mặt khờ khạo trở nên nghiêm túc một cách đáng yêu.

Tiểu Tử nhắm mắt lại, bắt đầu vận hành Vạn Uế Nghịch Linh Quyết. Trận chiến vừa qua và những lời của Mù Ca, cùng người thầy bí ẩn đã giúp hắn ngộ ra một tầng chân lý mới. Hắn không còn cố sức thu nạp uế khí một cách cưỡng ép như trước nữa. Hắn thả lỏng cơ thể, mở rộng toàn bộ lỗ chân lông, để bản thân mình tan chảy vào bầu không khí ô hợp của Nội Khu.

Hắn vận hành Thần thức. Luồng thần thức vô hình, nén chặt quanh cơ thể trong bán kính mười mét, bắt đầu hoạt động như một cái lưới lọc khổng lồ. Nó phân tách những uế khí tạp loạn, lọc bỏ những oán lực quá hung hãn có thể làm nổ tung kinh mạch, chỉ giữ lại những tia năng lượng đen tím thuần khiết nhất-thứ năng lượng bị nén vạn năm trong vết nứt của quy luật.

Hắn dẫn dắt luồng năng lượng này chạy vào cơ thể. Cơn đau quen thuộc lập tức ập đến, như có hàng nghìn con rết lửa đang bò trong tủy xương, cắn xé các vách ngăn kinh mạch. Nhưng lần này, hắn không nghiến răng chịu đựng trong tủi thân. Hắn đón nhận nó. Hắn cảm nhận đau đớn là bằng chứng cho việc hắn đang sống, hắn chấp nhận với cái việc tự bẻ gãy chính xương cốt mình để thoát khỏi bàn cờ của Thiên đạo.

Trong khi đó, Lôi Yên ngồi bên cạnh, hoàn toàn tĩnh lặng. Nàng cũng vận hành công pháp, cũng nén đan điền. Nàng cũng đơn giản là ngồi đó, nhưng không cảm nhận được sự đau đớn nào như Tiểu tử. Uế khí xung quanh Nội Khu lại tự động cuồn cuộn đổ về phía nàng, dịu dàng thấm qua lớp da, hòa vào máu thịt nàng như dòng nước về với biển. Nàng không đau đớn, không bình cảnh. Nha đầu chỉ đang lớn lên theo đúng nghĩa đen. Những tia uế điện trên người nàng ngày càng dày đặc hơn, tím sẫm hơn, bắt đầu phát ra những tiếng lách tách nhỏ nhưng ẩn chứa uy lực kinh người.

Hơi thở của họ dần hòa làm một, tạo thành một vòng xoáy năng lượng tà dị trên chiếc tàu bay cũ kỹ. Mù Ca ngồi phía xa, đốm đỏ của điếu thuốc lập lòe như một con mắt cũ kỹ đang quan sát hai "mảnh vụn bị bỏ lại" đang nỗ lực tự rèn đúc chính mình. Lão khẽ khà ra một luồng khói, nụ cười thật quái dị nhưng lại ẩn chứa một chút yên tâm.

Thời gian trôi đi không biết bao lâu. Chỉ biết rằng khi đốm đỏ trên điếu thuốc của Mù Ca tàn đến lần thứ ba, một tiếng rắc khẽ vang lên trong tâm linh của Tiểu Tử.

Cảm giác đau đớn tột cùng đột ngột biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ thường. Toàn thân hắn như được gột rửa, lớp da vân xám trở nên bóng bẩy hơn, cứng cáp hơn. Vòng xoáy năng lượng trong đan điền ổn định lại, nén thành một khối uế năng tím đen đặc quánh. Thần thức trong bán kính mười mét của hắn không còn mỏng manh nữa mà trở nên vững chắc, rõ ràng đến từng chi tiết, có thể duy trì lâu hơn mà không còn làm đại não đau nhức kịch liệt.

Hắn chính thức bước chân vào Luyện Khí Tầng 4.

Cùng lúc đó, Lôi Yên cũng mở bừng mắt. Đôi mắt xám tro của nàng lóe lên một tia tím sẫm. Toàn bộ uế điện trên người nàng thu lại vào trong, khí thế quanh nàng bỗng nhiên trở nên thâm trầm, hỗn loạn nhưng đầy uy áp. Nàng không đột phá theo cách của tu sĩ, nha đầu chỉ đơn giản là... đã lớn hơn một chút. Cảm quan nhạy bén của Tiểu Tử cho hắn biết, nha đầu cũng đã đạt đến thực lực tương đương Tầng 4 Luyện Khí.

Tiểu Tử từ từ mở mắt, đôi đồng tử xám tro giờ đây dường như sâu thẳm hơn, chứa đựng một sự tịch mịch đến đáng sợ. Hắn thở ra một hơi dài, luồng khí thoát ra từ lồng ngực không còn mang màu trắng của hơi ấm, mà là một làn khói tím nhạt, lạnh lẽo và đặc quánh như chì.

Hắn cúi xuống nhìn thanh Khuyết đang nằm lặng lẽ trên đùi. Lưỡi đao rỉ sét khẽ rung lên một nhịp trầm đục, như thể nó cũng vừa thức tỉnh cùng chủ nhân. Tiểu Tử đưa ngón tay vân xám lướt dọc theo sống đao, cảm nhận luồng uế khí Trung kỳ đang cuộn trào bên trong. Hắn không còn thấy sự thô bạo, hỗn loạn của Tầng 3, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc, giống như một vực thẳm đang nín thở chờ đợi con mồi.

"Luyện Khí... Trung kỳ," hắn thầm thì, giọng nói phẳng lặng nhưng ẩn chứa một uy áp vô hình khiến không khí xung quanh khẽ vặn vẹo.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời cao, nơi Thiên Vực xa xăm vẫn rực rỡ những ánh hào quang lừa dối. Một nụ cười lạnh lẽo hiện rõ trên gương mặt vốn đã chai sạn:

"Vạn trượng hào quang thì đã sao? Cuối cùng cũng chỉ là thức ăn cho Miệng Vực mà thôi. Từ nay về sau, đao của ta vừa chém người, vừa Đoạn Niệm trời đất."

Cảm giác đau đớn xé thịt da ban nãy biến mất, thay vào đó là một sự tự tin đến tột cùng. Hắn nhận ra, Tầng 4 không chỉ là sự thăng tiến về uế năng, mà là sự thay đổi hoàn toàn về vị thế. Hắn không còn là con chuột nhắt nhặt nhạnh uế khí để tồn tại, hắn đã trở thành kẻ săn lùng những quy luật, dùng sự hư vô của Nghịch tu để bẻ gãy mọi sợi dây liên kết của nhân gian.

Tiểu Tử đứng lặng trên sàn thép, cảm nhận luồng uế năng ở giai đoạn Trung kỳ đã không còn là những cơn sóng dữ dội, mà lắng xuống thành một mặt hồ tĩnh lặng nhưng sâu không thấy đáy. Hắn nhớ lại lời chỉ dạy của người thầy bí ẩn về cái gọi là Miệng Vực. Hắn hiểu rằng, ở cảnh giới này, Nghịch tu không còn cần phô trương kình lực ra bên ngoài, sức mạnh thực sự nằm ở khả năng triệt tiêu và nuốt chửng. Một hơi thở nhẹ thoát ra, hắn khẽ vận hành uế khí, không phải để phóng thích, mà là để co rút. Toàn bộ uế năng tím đen quanh thanh Khuyết bỗng chốc bị nén chặt, tạo thành một lớp màng mỏng bao bọc lưỡi đao rỉ sét. Lớp màng ấy không phát ra hào quang, ngược lại, nó dường như đang hút lấy mọi ánh sáng xung quanh, khiến không gian sát cạnh lưỡi đao trở nên vặn vẹo, tăm tối như một vực thẳm thu nhỏ.

Tiểu Tử đứng dậy, bất thần vung tay chém một nhát ngang hông.

Không có tiếng xé gió gào thét, cũng chẳng có kình lực cuồng bạo làm rung chuyển sàn nhà. Chỉ lướt đi trong im lặng tuyệt đối. Tuy nhiên, tại nơi lưỡi kiếm đi qua, luồng linh khí loãng trong không khí bỗng nhiên bị hút sạch, tạo ra một vệt trống rỗng tạm thời.

Hắn khẽ lẩm bẩm: "Đoạn Niệm."

Trong tâm thức của Tiểu Tử, hắn nhận ra triết lý của nhát chém này: Không phải là phá hủy, mà là triệt tiêu. Một nhát vung tay sẽ không chém vào xác thân phàm trần, mà là dùng uế khí ăn sạch linh lực đối phương, bẻ gãy mọi sự liên kết giữa chúng và trời đất thông qua một nhát Đoạn Niệm. Khi mọi sợi dây liên kết với thiên địa bị cắt đứt, kẻ thù dù có vạn trượng hào quang cũng chỉ là một cái xác không linh hồn. Sức mạnh của chúng sẽ rơi vào hư vô ngay khi chưa kịp chạm vào hắn. Hắn không cần trở thành mặt trời rực rỡ, hắn chỉ cần trở thành vực thẳm nơi ánh sáng phải cúi đầu.

Xoay người lại nhìn Lôi Yên. Lúc này, nha đầu cũng vừa kết thúc đợt thăng tiến kỳ lạ của mình. Nàng không có cảm khái sâu xa, cũng chẳng có những suy tư về thiên đạo, nàng chỉ đơn giản là ngồi đó, đôi mắt xám tro chớp chớp nhìn xuống bàn tay mình. Những tia uế điện tím sẫm ban nãy còn nổ lách tách hung hãn, giờ đây đã lặn sâu vào dưới da, chỉ thi thoảng mới có một tia lửa nhỏ xẹt qua giữa các kẽ tay như những sinh vật phù du đang đùa giỡn.

Khí thế của Lôi Yên không còn giống như một đám mây uế khí di động nữa. Nàng đứng dậy, cử động nhẹ nhàng nhưng mỗi bước chân đều mang theo một sự trầm ổn quái dị. Dường như nàng không còn tồn tại giữa thế gian này như một con người, mà là một khối hỗn mang đã được định hình, tĩnh lặng nhưng chứa đựng sức mạnh có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Nàng nhìn Tiểu Tử, thấy hắn đã khác, liền cười hì hì: "Ngươi... trông giống cái hố đen."

"Ở giai đoạn Trung kỳ này, kẻ nào phóng khí ra ngoài chỉ là hạng phô trương rẻ tiền. Ngươi phải học cách biến uế năng thành một cái hố. Khi đối đầu, không cần dùng lực chọi lực. Hãy để uế điện ẩn ngay dưới lớp da, tạo thành một vùng hư vô. Khi kẻ thù vung vạn trượng hào quang tới, ngươi chỉ cần tiếp cận, để uế khí của Nghịch tu ăn sạch linh lực của chúng. Chúng ta không chém vào da thịt, chúng ta bẻ gãy sợi dây liên kết giữa chúng và trời đất, khiến sức mạnh của chúng tan biến ngay khi chưa kịp chạm vào người."

Mù Ca đang tựa lưng vào vách tàu, điếu thuốc trên môi lão chợt khựng lại. Lão khà ra một luồng khói mỏng, đôi mắt sau lớp vải đen như thể đang soi xét lại đứa trẻ trước mặt. Lão thầm kinh ngạc trong lòng. Cái lý giải về Miệng Vực và việc bẻ gãy liên kết trời đất vốn là tinh túy của Nghịch đạo mà phải mất hàng chục năm lăn lộn trong sinh tử ta mới chạm tới được. Vậy mà tiểu tử này, chỉ qua một lần đột phá Tầng 4, đã có thể tự mình đúc kết ra một cách chuẩn xác đến cực đoan như vậy.

Tiểu Tử không nhận ra sự ngạc nhiên của lão già, hắn xoay sang Lôi Yên, định bụng sẽ chỉ dạy nàng cách áp dụng lý thuyết này vào thanh Tàn Lôi Đao của nàng. Hắn muốn nàng biến những tia chớp tím hung hãn kia thành một thứ sát chiêu âm thầm nhưng đoạt mệnh.

"Nha đầu, ta sẽ dạy ngươi cách vận dụng Đoạn Niệm. Với Tàn Lôi Đao, ngươi có thể..."

Nhưng ngay khi từ Đoạn Niệm vừa thốt ra, một cảm giác trống rỗng rợn người đột ngột bủa vây lấy hắn.

Trí não Tiểu Tử khựng lại, toàn bộ suy nghĩ trong giây lát trở nên trắng xóa như một trang giấy bị tẩy sạch. Hắn há miệng nhưng không thể phát ra âm thanh nào tiếp theo. Có một thứ gì đó - một rào cản vô hình, lạnh lẽo và uy nghiêm - đang ngăn chặn hắn tiết lộ bí mật của thanh Khuyết. Cảm giác đó giống như một sợi xích vô hình siết chặt lấy linh hồn hắn, cảnh báo rằng những chiêu thức của "Khuyết" là thứ cấm kỵ, không thể truyền thụ, không thể sẻ chia, chỉ có thể tự mình cảm ngộ trong cô độc.

Tiểu Tử đứng ngây người, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán, gương mặt hắn tái đi trong sự ngỡ ngàng của chính mình, Mù Ca và nha đầu Lôi Yên.

Lôi Yên là người phản ứng đầu tiên. Thấy người huynh đệ vừa mới hùng hồn chỉ dạy mình bỗng nhiên đứng sững như một pho tượng đá, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nàng hoảng hốt thực sự. Nàng vội vã nắm lấy tay áo hắn, lay mạnh, giọng nói lạc đi vì lo sợ:

"Ngươi…ngươi sao thế? Đừng dọa ta mà! Ngươi không dạy nữa à?”

Nàng cuống cuồng kiểm tra cơ thể của Tiểu Tử, lồng ngực phập phồng vì lo lắng. Trong tâm trí đơn thuần của Lôi Yên, Tiểu Tử là chỗ dựa duy nhất, là người duy nhất không ghét bỏ sự hỗn loạn trong nàng. Thấy hắn bất động, nàng như đứa trẻ lạc lối giữa đêm đen Man Hoang.

Mù Ca đứng cách đó không xa, đốm lửa trên điếu thuốc chợt lóe lên rồi tắt lịm. Lão nheo đôi mắt ẩn sau lớp vải đen, cảm nhận được một luồng dao động kỳ quái vừa quét qua linh hồn của Tiểu Tử. Đó không phải là dấu hiệu của tẩu hỏa nhập ma, mà là một sự áp chế tuyệt đối từ một tầng thứ cao hơn rất nhiều.

"Cấm kỵ sao?" Mù Ca thầm thốt lên trong lòng, sự kinh ngạc hiện rõ trên những nếp nhăn xô lệch.

Lão chậm rãi tiến lại gần, gõ nhẹ đầu gậy tre xuống sàn tàu để thức tỉnh tâm trí đang trống rỗng của Tiểu Tử. Thanh âm trầm mặc của lão vang lên, vung tay truyền ý cảnh vào thân thể hắn:

"Đừng cố nữa, Tiểu Tử. Có những thứ trên đời này chỉ có thể tự mình cảm thụ, không thể truyền miệng, không thể lưu lại dấu vết. Những chiêu thức của thanh Khuyết đó... chúng không thuộc về ngôn ngữ của nhân gian."

Mù Ca thở dài, nhìn vào thanh đao rỉ sét đang lặng lẽ thu liễm uế năng. Lão nhận ra rằng, thanh Khuyết không chỉ là vũ khí, mà là một thực thể có ý chí riêng. Nó chọn Tiểu Tử làm chủ nhân, nhưng nó không cho phép bí mật của mình bị phơi bày hay sẻ chia cho bất kỳ ai, kể cả người thân cận nhất.

"Nghe cho kỹ đây," Mù Ca nói, giọng lão như vọng về từ một cõi xa xăm. "Trong tu hành, nhất là Nghịch đạo, có những chân lý gọi là Nên nghe chứ không nên biết. Ngươi có thể nghe thấy âm thanh của nó, cảm nhận được uy lực của nó, nhưng nếu ngươi cố tình muốn biết về cấu tạo, về quy luật để truyền thụ lại, ngươi sẽ bị quy luật đó nghiền nát."

Tiểu Tử lúc này mới dần lấy lại hơi thở, lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn nhìn Lôi Yên đang lo lắng đến phát khóc, rồi nhìn sang Mù Ca, trong lòng vẫn còn dư chấn của sự trống rỗng đáng sợ ban nãy. Hắn hiểu rồi. Thanh Khuyết là một con đường cô độc. Hắn có thể dẫn dắt Lôi Yên đi trên con đường của nàng, nhưng hắn không bao giờ có thể mang nàng vào thế giới bên trong lưỡi kiếm của mình.

Hắn khẽ xoa đầu Lôi Yên, trấn an nha đầu đang run rẩy, rồi thu đao vào vỏ. Sự hoảng hốt dần tan biến, nhưng bài học về "Cấm kỵ" và "Sự cô độc của sức mạnh" đã khắc sâu vào xương tủy của gã thiếu niên Tầng 4. Hắn không còn là kẻ vô tri nữa, hắn đã chạm tay vào lớp sương mù của những bí mật có thể khiến cả Man Hoang này sụp đổ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận