Nghịch Đạo Hành

Chương 26 MINH BẠCH Mới

Tiểu Tử ngồi lặng lẽ, ánh mắt xám tro dán chặt vào những tia uế điện đang uốn lượn trên mu bàn tay Lôi Yên. Chúng không hề hung hãn, mà dịu dàng như hơi thở, quấn quýt lấy nàng như thể chúng chính là một phần của máu thịt. Hắn nhìn sang đôi bàn tay mình - lớp da vân xám vẫn còn vương những vệt máu khô từ trận luận bàn, đôi chỗ nứt toác vì áp lực của thần thức cô đặc.

Một cảm giác nghẹn đắng dâng lên trong cổ họng. Không phải hắn ghét nàng, cũng chẳng phải hắn muốn nàng phải chịu khổ như mình. Chỉ là... hắn thấy tủi cho thân mình. Hắn nhớ lại những đêm thức trắng với cơn đau như có hàng nghìn mũi kim đâm vào tủy xương, những lúc hơi thở đứt quãng vì nén thần thức đến mức đại não gần như nổ tung. Tại sao cùng đứng dưới một bầu trời Man Hoang, nhưng con đường của hắn lại rướm máu đến thế?

"Mù Ca..." Hắn lên tiếng, giọng thấp đến mức gần như tan vào tiếng gió rít qua khe tàu. "Có phải... ta vốn dĩ không thuộc về con đường này không? Ta thấy mình giống như một kẻ hành khất đang cố sức đào bới trong đống đổ nát để tìm lấy một mẩu sức mạnh, còn nàng... sức mạnh tự tìm đến nàng. Nhìn nàng vô tư như vậy, con thấy đôi khi sự nỗ lực của mình thật đáng chát chúa."

Mù Ca không vội trả lời. Lão đưa tay châm mồi thuốc, đốm đỏ lập lòe như một con mắt cũ kỹ đang quan sát nỗi lòng của một đứa trẻ. Lão khà ra một luồng khói xám xịt, che lấp gương mặt trống rỗng.

"Ngươi thấy tủi thân vì ngươi đang nhìn vào cái thân của mình để so sánh với cái vô thân của nàng", Mù Ca khàn giọng nói, thanh âm trầm mặc như tiếng vọng từ vách đá. "Tiểu tử, ngươi cảm thấy đau đớn là vì ngươi vẫn còn là một con người. Ngươi vốn là một quân cờ có hàng có lối trên bàn cờ Thiên đạo. Khi ngươi tu Nghịch đạo, là ngươi đang tự bẻ gãy chính xương cốt mình để thoát khỏi cái khuôn đúc sẵn. Ngươi đau, là vì ngươi đang chọn sống như vậy."

Lão già nghiêng đầu về phía Lôi Yên, dải vải đen trên mắt rung nhẹ.

"Còn con nhóc đó... Nó không có khuôn để mà bẻ. Lôi Yên không phải là người, ít nhất là không phải theo cái định nghĩa mà lũ thần tiên đặt ra. Ngươi thấy nàng dễ dàng, nhưng thực chất, nàng chỉ đang hoàn thiện. Ngươi có bao giờ hỏi tại sao bão tố không cần học cách nổi gió, hay sóng thần không cần thầy dạy cách nhấn chìm lục địa không? Nàng không cần nỗ lực, vì nàng chính là sự hỗn loạn hóa hình."

Mù Ca gõ nhẹ gậy tre xuống sàn thép hoen gỉ, thanh âm vang lên đầy vẻ nhân sinh triết lý:

"Man Hoang này là bãi nôn của vũ trụ. Khi uế khí tích tụ vạn năm, Thiên đạo đôi khi sẽ lơ là. Lôi Yên chính là sản phẩm của một vết xước trên bề mặt quy luật đó. Nha đầu không có bình cảnh, vì không ai đủ tư cách dạy bảo một lỗi sai của tạo hóa. Nha đầu mạnh lên là do nàng đang lớn lên theo đúng nghĩa đen. Ngươi mạnh lên bằng cách chống lại quy luật, còn nàng mạnh lên vì nàng vốn dĩ là sự vắng mặt của quy luật."

Lão già hạ thấp giọng, một sự ân cần hiếm hoi lộ ra:

"Ngươi tủi thân vì phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng hãy nhớ. Cái gì có giá, cái đó mới quý. Lôi Yên mạnh mẽ như một cơn bão, nhưng bão thì bao giờ có tương lai? Nàng là một linh hồn mồ côi bị thế giới này chối bỏ, không tên trong sổ sinh tử, không nhân quả ràng buộc. Nàng cô độc theo một cách tuyệt đối nhất, vì nàng không có nơi chốn để quay về. Ngươi đau nhưng ngươi đang tiến tới, còn nàng... nàng chỉ đơn giản là đang tồn tại."

Tiểu Tử nhìn Lôi Yên, khuôn mặt nàng lúc ngủ vẫn phảng phất nét khờ khạo, vô tư. Nỗi tủi thân trong hắn dần tan biến, thay vào đó là một sự xót xa thấu tận tâm can. Hắn nhận ra nàng không phải là kẻ may mắn hơn mình, mà là một sinh mệnh đáng thương hơn cả mình. Hắn là kẻ đi ngược dòng, còn nàng là dòng nước bị vứt bỏ.

Hắn khẽ thở dài, cảm giác nặng nề trong lồng ngực vơi đi đôi chút. "Vậy ra... chúng ta đều là những mảnh vụn bị bỏ lại."

Tiểu Tử ngồi lặng đi một lúc lâu, ánh mắt hắn dời từ những tia uế điện trên người Lôi Yên sang những đường rạch ngoằn ngoèo mà Mù Ca vừa vạch trên sàn tàu hoen gỉ. Hắn hít một hơi sâu, cảm giác tủi thân ban nãy dần nhường chỗ cho một nỗi tò mò mãnh liệt xen lẫn sự bàng hoàng. Hắn khàn giọng hỏi:

"Mù Ca... rốt cuộc Man Hoang thực chất là cái gì?”

Mù Ca không vội trả lời, lão chậm rãi rít một hơi thuốc kêu ọc ọc nghe thật giòn, rồi phà ra luồng khói xám xịt che lấp cả gương mặt trống rỗng của lão. Đợi đến khi khói thuốc tan dần, lão mới gõ nhẹ đầu gậy tre xuống sàn thép, bắt đầu nói bằng cái giọng trầm đục, thong thả:

"Ngươi muốn biết mình đang đứng ở đâu ư? Ngươi cứ tưởng tượng phiến thiên địa này giống như một cái la bàn khổng lồ nằm phẳng lặng giữa hư không đi. Man Hoang chính là cái tâm kim của la bàn đó, nơi mọi luồng uế khí và oán lực của thế gian đổ dồn về. Nhưng cái tâm điểm này không hề yên bình, nó là một trận đồ của sự diệt vong. Nhìn cho kỹ, cái chỗ chúng ta đang trú ẩn đây gọi là Nội Khu, nơi uế khí đậm đặc nhất, nhưng nó lại bị vây chặt bởi bốn địa ngục trần gian nằm ở bốn phương vị."

Lão chỉ gậy về phía Nam, nơi bóng tối dường như đặc quánh lại. "Phía Nam kia là Khô Cốt Sơn. Ở đó không có đất đá đâu, chỉ có những ngọn núi được xây bằng hàng vạn lớp xương người và thú chồng chất lên nhau suốt mấy nghìn năm. Tử khí ở đó đặc đến mức hóa thành sương mù tím, kẻ nào còn chút hơi tàn mà lảng vảng ở đó thì coi như nộp mạng cho quỷ."

Tiểu Tử rùng mình, ký ức về mùi hôi thối nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo của những khúc xương khô chạm vào da thịt khiến hắn sởn gai ốc. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho lão nói tiếp. Mù Ca lại xoay gậy sang phía Tây:

"Phía Tây là Phế Thiết Linh Địa, lão như đang nhìn lại căn nhà Hắc Ưng của mình. Đó là cái nghĩa địa kim loại khổng lồ, nơi lũ tu tiên đổ bỏ phế phẩm từ các lò rèn và tàn tích của những cuộc đại chiến từ thời thượng cổ. Những thanh kiếm gãy to như tòa nhà cắm xuyên mặt đất, không khí lúc nào cũng mang vị mặn chát và cay nồng của gỉ sắt. Còn phía Bắc thì lại là Vạn Uế Đầm Lầy, nơi dịch độc chảy tràn và lũ dã thú biến dị như rết quỷ, chó hoang sinh sống bằng cách nuốt uế khí. Chẳng có ngọn cỏ nào mọc nổi ở đó đâu."

Lão dừng lại một chút, gõ gậy về phía Đông, hướng mà thi thoảng vẫn nghe thấy những tiếng động ầm ầm vang vọng. "Còn phía Đông, nơi giáp ranh với thế giới con người, người ta gọi là Bãi Rác Phàm Trần. Mỗi ngày, hàng đoàn xe thồ từ các quốc gia phàm nhân sẽ đổ rác xuống vách đá, tạo nên những núi rác cao hàng trăm trượng. Đó là nơi bẩn thỉu nhất, nhưng cũng là nơi duy nhất ở Man Hoang này ngươi còn thấy được hơi hướm của con người."

Tiểu Tử nhìn cái sơ đồ bốn phương tám hướng bao quanh lấy Nội Khu mà hắn đang đứng, cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn. Dưới sự ngạc nhiên của hắn, Mù Ca lại vạch một vòng tròn khổng lồ bao quanh toàn bộ cái la bàn đó, giọng lão trở nên mỉa mai đến cực độ:

"Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa là gì đâu. Vây quanh cái nhân Man Hoang này chính là Tứ Châu đại lục của lũ tự xưng là Chính đạo: Đông Thần, Tây Phật, Nam Minh và Bắc Minh. Chúng vây hãm nơi này như vây hãm một con thú dữ trong lồng sắt. Và ác nghiệt nhất là hai tầng giới vực kẹp chặt lấy cái vị diện phẳng này từ trên cao và dưới sâu. Ngay trên đỉnh đầu chúng ta, bay lơ lửng trên chín tầng mây là Thiên Vực, nơi ẩn dật của lũ cao ngạo, những kẻ tự coi mình là thần tiên cai quản bàn cờ thế gian. Còn phía dưới mặt phẳng la bàn này, sâu thăm thẳm bên dưới cả rễ của Man Hoang, chính là U Ngục, nơi giam giữ những tội đồ cổ xưa và những linh hồn bị thế giới lãng quên."

Mù Ca thu gậy lại, rít một hơi khói cuối cùng rồi phà thẳng vào cái sơ đồ bị khói che mờ trên sàn bụi. Lão cười nhạt, nụ cười để lộ hàm răng sún trông thật quái dị.

"Ngươi thấy đó, chúng ta bị kẹp giữa trời và đất, bị vây bởi bốn châu lục trên một thiên địa nghiệt ngã. Man Hoang giống như cái rốn của thế giới, một vết nứt trên quy luật hoàn hảo của bọn chúng. Người đời sợ uế khí, nhưng thực chất chúng sợ cái vết nứt này sẽ làm sụp đổ cả tòa tháp quyền lực mà chúng đang ngự trị."

Tiểu Tử nhìn cái sơ đồ, nỗi tủi thân ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ý chí bùng cháy mãnh liệt. Hắn liếc nhìn Lôi Yên đang ngủ ngon lành, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình, khẽ gật đầu chắc nịch. Hắn không còn thấy mình nhỏ bé nữa, mà thấy mình chính là một phần của cái đinh nhọn đang cắm sâu vào mắt thế gian.

Bạn cần đăng nhập để bình luận