Ngày tôi nhảy cầu, tôi đọc được bình luận

6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15.

Khi và Thanh Nghiên trao tận tay những thứ đó cho ba Lâm, họ vẫn thể nào tin nổi.

 

Ông Lâm giận dữ ném lá thư xuống đất: "Làm thể chứ? Nguyệt Nguyệt thể tự t.ử ? Hai đứa bay tùy tiện tìm một lá thư bảo là do con gái Nguyệt Nguyệt của là xong chắc?"

 

Thẩm Thanh Nghiên lấy con b.úp bê vải trong hộp , chất vấn: "Đây chính là món quà ông mua cho con gái , lẽ nào ông nhận ? Từng chuyện kể trong thư chẳng lẽ khớp với những gì các ? Nét chữ của con gái mà ông cũng nhận thật ? Hay là vốn dĩ ông bao giờ thực sự quan tâm đến con bé?"

 

Bà Lâm thẹn quá hóa giận, cảm xúc sụp đổ: "Các cút ngoài cho ! Đừng ở đây mà năng hồ đồ! Nguyệt Nguyệt là do sơ ý trượt chân ngã xuống nước, con bé chỉ là vô ý mà thôi!"

 

Tiếng ồn ào ở phòng khách đ.á.n.h thức đang ngủ lịm bên cánh cửa phòng khóa. Cậu bắt đầu đập cửa dữ dội: "Ba, ! Mở cửa cho con nhanh lên! Tự t.ử là chuyện gì hả?"

 

liếc thấy chiếc chìa khóa phòng đặt bàn, liền nhanh tay cầm lấy, mở cửa cho Lâm Hướng Dương ngay mắt ba .

 

Lâm Hướng Dương vẫn còn mặc bộ đồng phục từ ngày hôm qua, tóc tai rối bời, gương mặt vẫn còn hằn rõ vệt nước mắt. Cậu nhanh tay nhặt lá thư đất lên, xong òa nức nở.

 

Tiếng xé lòng vang vọng khắp phòng khách, ký ức của một nữa kéo tuột về cái ngày định mệnh mất em gái .

 

Ông Lâm xốc thanh niên đang suy sụp đất lên, lôi xềnh xệch về phía phòng: "Mày đây gì? Đã đến nước còn định gây thêm chuyện nữa hả?"

 

lao đến đ.á.n.h tay ông Lâm, gào lên hết mức: "Đủ ! Các là các chỉ hại c.h.ế.t Lâm Vãn Nguyệt ? Các suýt chút nữa hại c.h.ế.t cả Lâm Hướng Dương đấy! Cái đêm mà một tháng về nhà, thực định nhảy hồ tự sát !"

 

"Rốt cuộc các coi con cái là con , chỉ là những con b.úp bê học bài, lời hả?"

 

Bà Lâm đột ngột lao đến mặt , run rẩy nắm lấy vai mà lay mạnh: "Cháu... cháu cái gì? Dương Dương đêm đó nhảy hồ ?"

 

Ánh sáng trong mắt bà chợt tắt lịm, lệ nhòa đầy hốc mắt: "Sao thể chứ? Dương Dương lúc nào cũng ngoan ngoãn, lời lắm mà."

 

Ông Lâm cũng đột nhiên buông lỏng tay, cả như một quả bóng , suy sụp.

 

16.

Hai họ như sực tỉnh cơn mê, đột nhiên hối hận khôn nguôi, họ nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Hướng Dương mà lời xin .

 

Thế nhưng, Lâm Hướng Dương sụp đổ, gạt tay họ điên cuồng chạy khỏi nhà.

 

và Thẩm Thanh Nghiên vội vã đuổi theo tìm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-toi-nhay-cau-toi-doc-duoc-binh-luan/6.html.]

Mãi lâu , mới tìm thấy trong con ngõ nhỏ – nơi mà hai đứa từng tựa suốt một đêm dài.

 

Cậu trốn trong bóng tối, co rùm thành một khối, đầu vùi sâu hai đầu gối, dường như chỉ tư thế mới giúp tìm thấy chút cảm giác an mong manh.

 

thụp xuống bên cạnh , định đưa tay an ủi nhưng chẳng mở lời thế nào cho .

 

Bản cũng chẳng còn nhà để về, cũng từ lâu còn ai yêu thương nữa.

 

Ngay khoảnh khắc định rụt tay , Lâm Hướng Dương đột nhiên vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy , gục lên vai ngừng.

 

Cậu nấc nghẹn: "Tớ... tớ bao giờ gặp Nguyệt Nguyệt nữa ."

 

đưa tay lên, khẽ vỗ nhè nhẹ vai , nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể thốt nên lời.

 

Thế nhưng nghĩ, Nguyệt Nguyệt chắc chắn hề trai vì cô bé mà dằn vặt đến mức .

 

Bởi vì, chính là trai mà cô bé yêu thương nhất đời mà.

17.

Kể từ ngày hôm đó, ba Lâm đột nhiên bắt đầu dành tình yêu thương cho Lâm Hướng Dương.

 

Họ rằng, học ở lớp 1 cũng chẳng . Họ bảo rằng, thi đỗ Đại học Hoa Thanh cũng hề gì. Họ còn lau nước mắt nghẹn ngào với : "Ba chỉ còn mỗi con là bảo bối thôi, con nhất định sống thật khỏe mạnh và vui vẻ mà trưởng thành nhé."

 

Thế nhưng thực tế, tình yêu của họ đến quá muộn màng. Ngay từ ngày đầu tiên gặp Lâm Hướng Dương, trái tim vốn chằng chịt những vết thương. Cậu ít , biếng ăn, và cũng chẳng mấy khi . Đó là lý do vì tấm lưng mỏng manh như tờ giấy, và đôi mắt lúc nào cũng đượm vẻ u sầu.

 

thường tự hỏi, lẽ kiếp chúng gây nên nghiệp chướng gì chăng, nên kiếp mới tới đây để trả nợ.

 

một xông cuộc đời chúng , cô : "Cũng thể chúng tới đây để vượt kiếp nạn, vượt qua thì sẽ bình an vô sự."

 

thấy cô đúng, nên vẫn nỗ lực để sống tiếp.

 

Vào năm cuối cùng của thời cấp ba, bắt đầu lao học tập điên cuồng hơn bao giờ hết. tạm gác việc kiếm sống, ép mức chi tiêu của xuống mức thấp nhất thể. Thanh Nghiên dáng vẻ liều mạng của mà giơ ngón tay cái tán thưởng. Cô chẳng gì cả, chỉ là mỗi ngày gặp dúi tiền tay.

 

Lâm Hướng Dương cũng thực sự giỏi, hổ danh là đầu trường. Mỗi kèm cặp cho , đều cảm thấy như khai sáng. Những phương pháp học tập và kỹ năng mà truyền đạt giúp bù đắp tối đa những lỗ hổng kiến thức bỏ lỡ suốt bao năm qua—những năm tháng mà dành bộ sức lực chỉ để duy trì sự sống.

 

Dẫu rằng những thứ bỏ lỡ quá nhiều, tiến bộ thần tốc là điều thể, nhưng thực sự cảm thấy mãn nguyện lắm .

 

Vào những lúc chạm đáy của cuộc đời, chỉ cần gặp một tia sáng nhỏ nhoi thôi cũng đủ để vô cùng ơn. Huống hồ, thứ gặp nào chỉ là tia sáng, mà là hai mặt trời rực rỡ, đủ để sưởi ấm cho cả quãng đời còn của .

Bạn cần đăng nhập để bình luận