Ngày tôi nhảy cầu, tôi đọc được bình luận

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5.

Đi bộ mười mấy phút về đến lầu, đôi chân nặng trĩu như đeo chì, chẳng thể nào nhấc nổi thêm bước nữa.

 

Từ cửa sổ nhà bếp tầng một, mùi thức ăn xào nấu bay hòa lẫn với tiếng chén rượu va chạm lách cách.

 

Cảm giác buồn nôn đột ngột xộc lên, tất cả những gì ăn xong đều nôn sạch ngoài.

 

Ngay khi còn đang xót xa cho chỗ thức ăn , thì đầu vang lên một tiếng gào thét giận dữ, khí cũng tức khắc nồng nặc mùi rượu hôi thối.

 

Ông uống rượu .

 

"Hôm nay về muộn thế hả? Không lão t.ử nhà mày cần ăn cơm tối ? Lại còn bắt lão già tự tay bếp nữa!"

 

Đi kèm với tiếng c.h.ử.i rủa là cảm giác đau đớn truyền đến từ cánh tay dù ngăn cách qua một lớp áo.

 

cúi gằm mặt cạnh bàn ăn, dám hé răng nửa lời.

 

Ông say, mà hễ say là giở thói rượu chè điên loạn.

 

Nếu cãi , nỗi đau sẽ chỉ càng tăng thêm.

 

cũng thể im lặng , vì như thế cũng khiến ông nổi trận lôi đình.

 

Chẳng hạn như lúc đây.

 

"Lão t.ử đang chuyện với mày đấy, mày điếc ? Cái mồm mọc cho phí, cũng y hệt con rẻ rách của mày, một lũ nợ đời ăn bám."

 

đột ngột ngẩng đầu, gần như gào lên: "Không c.h.ử.i ! Mẹ ăn bám!"

 

Ông bật dậy khỏi ghế, khẩy hai tiếng tiến gần : "Ốm đau sắp c.h.ế.t thì phận mà tìm chỗ tự chôn , cứ đòi chữa trị cho bằng . Cuối cùng thì ? Người mất của tan, mày xem mụ già đó để cái gì cho cha con ?"

 

Ông bốc một nắm rau xanh trong bát ném thẳng mặt , hằn học đầy bất mãn: "Rau, là rau! Hết sạch tiền , lão t.ử bao lâu nay miếng thịt nào mồm đây ."

 

"Còn cả mày nữa."

 

Ông chỉ tay , ngón trỏ đ.â.m thẳng mặt : "Học hết cấp hai thì nhà máy mà thuê nuôi bố mày chứ, hoặc là gả cho cái gã mà ông họ quê giới thiệu , thế nào chẳng đổi cho lão t.ử ít tiền ăn thịt uống rượu. Vậy mà mày cứ khăng khăng đòi học cấp ba, mày với mày lũ nợ đời thì là cái gì, hả?"

 

" học cấp ba tiêu của ông một xu nào cả, là tự thêm kiếm tiền!"

 

Gào câu đó, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ.

 

Đã từng lúc, cũng một gia đình hạnh phúc êm đềm.

 

Thế nhưng tất cả tan biến kể từ khi lâm bệnh qua đời.

 

Năm , mất , và dường như cũng mất luôn cả cha.

 

Ông bắt đầu mượn rượu giải sầu mỗi ngày để tê liệt bản .

 

Lúc đầu, ông còn ôm di ảnh lóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-toi-nhay-cau-toi-doc-duoc-binh-luan/2.html.]

 

Về , những khoản nợ chồng chất đè nặng khiến ông thở nổi.

 

Ông bắt đầu chỉ thẳng di ảnh mà c.h.ử.i rủa.

 

Chửi bà tiêu tốn quá nhiều tiền, c.h.ử.i bà là gánh nặng, chỉ mang phiền phức cho ông .

 

Thế nhưng, rõ ràng năm đó chính ông chịu buông tay để , chính miệng ông rằng dù tốn bao nhiêu tiền, chỉ cần còn một tia hy vọng thì nhất định thử.

 

Cuối cùng tiền mất tật mang, ông bắt đầu hối hận.

 

Men rượu tê liệt thần kinh, ông tự bóp méo ký ức, đổi trắng đen.

 

sẽ mãi mãi ghi nhớ, đó bao giờ là của .

 

6.

Một cơn đau điếng ập đến nơi thái dương.

 

Chiếc ly rượu ném thẳng trán rơi xuống đất, phát một tiếng "đông" khô khốc, mảnh thủy tinh văng tung tóe khắp sàn.

 

"Nhắc đến chuyện lão t.ử càng thêm lộn ruột! Tiền thuê mày dám giấu tao để lén lút nộp học phí, thế mà còn dám bảo hạng nợ đời ăn bám ?"

 

phục, trừng mắt ông trân trân, nhưng tầm dần trở nên nhòe .

 

Ông ghế, miệng ngừng lảm nhảm c.h.ử.i rủa, tay thì hết ly đến ly khác dốc rượu họng.

 

Đến khi say khướt, ông bất ngờ đập bàn một cái rầm:

 

"Phải ... tối nay lão t.ử đ.á.n.h bài với mấy em. Đã tiền học thì chắc là vẫn còn... đưa cho lão t.ử một ít nữa xem nào?"

 

nghiến c.h.ặ.t răng hàm, cố nén từng chữ qua kẽ răng:

 

"Không , một xu cũng còn nữa ."

 

thực sự hết sạch tiền, hề lừa dối ông .

 

Ông khẩy, lảo đảo tiến về phía chộp lấy cổ tay trái:

 

"Không con mày lúc lâm chung còn để cho mày một cái vòng bạc ? Tuy... tuy chẳng đáng bao nhiêu, nhưng còn hơn ."

 

Nói đoạn, ông bắt đầu thô bạo lột cái vòng tay .

 

Đôi tay ông vốn quen việc nặng nhọc nhiều năm, sức lực lớn, thể vùng vẫy thoát .

 

Thậm chí trong lúc giằng co, ông túm lấy , nhấc bổng nửa của lơ lửng giữa trung như xách một con gà nhép.

 

nức nở dùng hết sức bình sinh để giữ , nhất quyết buông tay.

 

Cuối cùng, ông mất hết kiên nhẫn, buông tay giáng cho một cái tát nảy lửa. Mùi rượu nồng nặc thối hoắc phả thẳng mặt :

 

"Có giỏi thì cút xéo khỏi đây cho lão t.ử! Ăn của tao, uống của tao, mà cái vòng nát cũng tiếc rẻ buông. Cút!"

Bạn cần đăng nhập để bình luận