Ngày tôi nhảy cầu, tôi đọc được bình luận

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

thực sự chạy .

 

chẳng trong cái gian đó thêm một giây nào nữa. Nơi vĩnh viễn nồng nặc mùi rượu và mùi ẩm mốc, khiến buồn nôn đến cực điểm.

 

Thế nhưng, chẳng nơi nào để về.

 

chỉ thể men theo những ánh đèn đường mờ ảo mà chạy mãi, chạy mãi ngừng. Nước mắt hòa lẫn với mồ hôi, cũng chẳng đến bao giờ mới thể dừng .

 

Cho đến khi đôi chân còn chút sức lực nào, ngã bệt xuống đất.

 

Cái vòng bạc bên tay trái lỏng lẻo va chạm cổ tay, thanh âm của nó khiến nước mắt trong hốc mắt một nữa trào .

 

Mẹ ơi, con thật sự mệt quá, mệt mỏi lắm .

 

Phía xa , ánh đèn cầu đang soi sáng lối cho những chuyến xe qua . Dưới ánh sáng vàng ấm áp , dường như thấy đang đó vẫy tay gọi .

 

Mẹ hiền từ quá, ấm áp quá, thèm khát nhào lòng bà để nũng thêm một nữa.

 

chậm chạp dậy khỏi mặt đất, rảo bước chạy thật nhanh về phía bà.

 

Mẹ ơi, chờ con với.

 

Thế gian , chẳng còn ai yêu thương con nữa .

 

"Đừng - "

 

Một tiếng gọi đầy nôn nóng vang lên ngay đỉnh đầu, giọng mang theo sự khàn đặc của một lâu mở miệng.

 

bất ngờ đ.â.m sầm một l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực.

 

Cái bóng hình kiên định chắn ngay mặt , mang theo một vẻ bướng bỉnh đến lạ kỳ.

 

Cậu :

 

"Cậu mà... cứ nhiều , ngày tháng cũng sẽ trôi qua thôi... ?"

 

8.

Sau khi thể đẩy cái bóng hình , gục đầu vùi sâu l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

chẳng để thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của lúc . Rõ ràng ban ngày mới là cần an ủi, rõ ràng ban ngày còn thể giả vờ như chuyện gì, đường hoàng mà lên lớp dạy bảo .

 

Thế nhưng, kẻ mang tâm bệnh đời nào chỉ .

 

Đêm đó, cả hai chúng đều về nhà, cứ thế lặng lẽ trong con ngõ nhỏ suốt một đêm dài. chuyện của , cũng hiểu rằng chẳng hề lạc quan như những lời . cả hai đều ngầm hiểu mà ai hỏi thêm đối phương câu nào nữa.

 

Sau ngày hôm đó, trường thủ tục nội trú, cuối tuần thì thêm bên ngoài, tuyệt nhiên đặt chân về nhà thêm nào.

 

Một nọ khi đang ăn cơm ở nhà tập thể, tình cờ gặp Lâm Hướng Dương. Cậu ngây tại chỗ lâu, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc. nặn một nụ với tìm một chỗ xuống ăn cơm.

 

Lâm Hướng Dương cũng học trường Nhất Trung, bởi ngày hôm đó vẫn còn khoác bộ đồng phục trường.

 

Lâm Hướng Dương xuống đối diện , lướt khay cơm chỉ canh trứng loãng chan cơm trắng của . Cậu im lặng hồi lâu, lắp bắp mở lời:

 

"Bạn học ... ... thể nhờ ăn giúp cái đùi gà ? Mình đang giảm cân."

 

ngừng động tác và cơm, nheo mắt đ.á.n.h giá từ xuống . Tấm lưng gầy mỏng dính như tờ giấy, xương quai xanh lộ rõ mồn một đến đáng sợ. Giảm cân cái nỗi gì, kiểu là đang "giảm thọ" thì .

 

Lâm Hướng Dương chằm chằm đến mức tự nhiên, ánh mắt lảng tránh, vành tai đỏ ửng lên như sắp nhỏ m.á.u.

 

cũng chẳng khách sáo với gì, chìa đũa gắp lấy cái đùi gà trong bát c.ắ.n một miếng thật lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngay-toi-nhay-cau-toi-doc-duoc-binh-luan/3.html.]

 

"Còn tiền ?" – nhai đùi gà hỏi.

 

Lâm Hướng Dương ngẩn .

 

Vài phút , trong bát Lâm Hướng Dương xuất hiện thêm một cái đùi gà nữa. Vẫn là câu cũ, tiền là của Lâm Hướng Dương, nên cũng ăn.

 

Kể từ đó, gần như ngày nào cũng chạm mặt Lâm Hướng Dương ở nhà ăn. Trên khay cơm của lúc nào cũng sẵn hai cái đùi gà.

 

Bữa cơm canh miễn phí của từ đó còn nhạt nhẽo nữa, nó bắt đầu thấm đượm hương vị. bảo giàu , nhất định ngày nào cũng sẽ mời ăn đùi gà.

 

Cậu , nhưng là "trả ơn".

 

Khi câu đó, vành tai đỏ rực, luống cuống bổ sung thêm:

 

"Chúng chẳng là bạn ? Thế nên đây là trả nợ, mà là sự tiếp nối của tình bạn."

9.

phản bác lời Lâm Hướng Dương.

 

Dẫu , cũng là đầu tiên coi là bạn. Có một bạn bên cạnh, dù thế nào cũng hơn là cứ lầm lũi cô độc một .

 

Thế nhưng, những ngày tháng êm đềm thường chẳng tày gang.

 

Kẻ mà cố công lẩn trốn suốt mấy tuần qua, cuối cùng vẫn chặn .

 

Hôm đó, tan học.

 

Con đường dẫn tới nhà ăn ngang qua cổng trường. Ngay lúc còn đang về phía nhà ăn mà thầm nuốt nước miếng, thì một giọng khiến rùng vang lên:

 

"Con khốn , mày trốn lão t.ử mấy tuần ? Dám lén lút tự ý thủ tục nội trú, mày tưởng tao dám bắt mày thôi học hả?"

 

Mặc kệ sự ngăn cản của bác bảo vệ, ông hùng hổ xông thẳng qua cổng trường.

 

Theo bản năng, định đầu bỏ chạy, nhưng vẫn ông tóm c.h.ặ.t lấy. Việc đầu tiên ông là giáng một cái tát nảy lửa mặt , chẳng thèm đếm xỉa đến ánh của xung quanh.

 

Đám đông chấn động bởi sự cố đường đột , những học sinh đang hối hả đến nhà ăn cũng bắt đầu dừng bước. Những tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.

 

Thực , quá quen với việc , vốn chẳng hề bận tâm đến ánh mắt của đời, thế nhưng nước mắt vẫn cứ thế kìm mà rơi xuống.

 

Bởi vì giờ đây, tất cả đều nhà chỉ nghèo, mà ngay cả bố cũng chẳng hề yêu thương . Sự bất cần, vẻ thanh cao giả tạo mà cố dựng xây giống như một tòa lâu đài bằng cát, chỉ cần một cú hích là sụp đổ tan tành.

 

"Vị phụ , đây là trường học, chỗ để ông gây rối, mời ông ngoài cho!"

 

Người bảo vệ vì sơ suất mà ngăn ông lộ rõ vẻ áy náy, ông cố dùng sức lôi đàn ông , nhưng ông hất mạnh tay :

 

"Lão t.ử dạy bảo con gái thì liên quan gì đến ông? Bớt lo chuyện bao đồng !"

 

Ngay lúc cảm thấy bất lực nhất, một bóng hình mà vạn ngờ tới xuất hiện mắt:

 

"Đây là trường học. Bất kể là con gái của ai, cũng ai quyền gây rối ở đây cả. Ông dạy con thì về nhà mà dạy, còn ở đây, là học sinh của Nhất Trung!"

 

Cô gái mà những dòng bình luận gọi là "nữ chính" , dứt khoát giật lấy chiếc gậy điện từ tay bảo vệ chạy tới, chĩa thẳng về phía ông .

 

Chưa ai từng chứng kiến cảnh tượng bao giờ, tất cả hình tại chỗ. Ngay cả cha về mặt sinh học của cũng chẳng thể ngờ ngày một con bé mười mấy tuổi dùng gậy điện ép cho lùi bước liên tục.

 

Cuối cùng, ông đè xuống đất tống ngoài.

 

Trước khi rời , ông vẫn quên để những lời đe dọa đầy cay nghiệt:

 

"Có giỏi thì bảo vệ nó cả đời! Để xem lúc tan học, còn đứa nào dám quản chuyện lão t.ử dạy bảo con gái !"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận