Ngã Kiến Thanh Sơn
Chương 5
Nụ cười của hắn cứng lại, quai hàm siết chặt, ngón tay vô thức xoa nhẹ, sau đó nắm chặt, gân xanh nổi lên.
“Muội muốn gả cho ai?”
Hắn hỏi, gần như nghiến từng chữ, mỗi từ rơi ra đều nặng nề, tựa như rất khó khăn để nói ra.
Ta khẽ cười, dịu dàng đáp:
“Còn chưa biết nữa. Không phải sắp có kết quả kỳ thi khoa cử rồi sao? Cữu cữu định để ta chọn một người trong số những người đỗ đầu bảng. Ta thấy vị công tử đến từ Tuyên Thành tên là Quý Uyên rất được.
“Cữu cữu nói, Quý Uyên tuy gia cảnh thanh bần, nhưng văn phong và khí tiết đều xuất sắc. Ban đầu ta không muốn, nhưng sau khi đọc văn chương của chàng ấy, ta lại thay đổi suy nghĩ.”
Ta nói càng lúc càng hứng khởi, ánh mắt sáng ngời, tay vẽ thành từng đường từng nét, nụ cười rạng rỡ đến mức như muốn bừng nở.
Ánh mắt Ninh Ngọc tối sầm lại, sự ấm áp quanh người hắn biến mất, thay vào đó là cái lạnh như băng tuyết phủ lên, ngón tay khẽ run.
Ta tiếp tục nói không ngừng:
“Ca ca không biết chữ của Quý Uyên đẹp đến nhường nào đâu, văn chương lại tuyệt vời. Đọc bài của chàng ấy, ta cảm giác như gặp được tri kỷ nơi đất khách, chỉ muốn kết giao ngay lập tức.”
Ninh Ngọc nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy lạnh lẽo vô cùng:
“Những kẻ đọc sách thường rất dễ thay lòng. Lệnh Nghi, muội ở trong cung đã lâu, tiếp xúc ít nam tử, đừng để văn chương mê hoặc.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu:
“Đúng vậy, nhất định là do ta gặp quá ít nam tử. Ngày ngày đối diện với huynh, ta mới tưởng rằng mình thích huynh.”
Ta giả vờ ra vẻ trầm tư, khuôn mặt hơi ửng đỏ, bối rối thì thầm:
“Cữu mẫu còn sai người đưa bức họa của Quý Uyên đến cho ta. Chàng ấy thật tuấn tú, ánh mặt và đôi mày như ngọc, cả người toát lên khí chất văn nhân. Ta thích chàng ấy lắm, chỉ mong sớm được gặp chàng ấy thôi.”
Nụ cười trên môi Ninh Ngọc hoàn toàn biến mất, ánh mắt hắn lạnh như băng, u tối khó lường.
Ta nhìn lên bầu trời đang dần ngả tối, khẽ “à” một tiếng, như vừa nhận ra điều gì đó.
“Những năm qua, đa tạ Thái tử điện hạ đã đối xử tốt với ta và đệ đệ. Nhờ phúc của huynh, đệ đệ ta nay đã được vào Thái Học Đường học hành. Trong lòng tiểu muội vô cùng cảm kích.”
Ta xoay người, vui vẻ vẫy tay chào hắn.
“Huynh mau trở về đi, ta cũng phải thu dọn đồ đạc. Cần đi ngủ sớm để ngày mai dậy sửa soạn. Nếu để lộ quầng thâm mà gặp Quý Uyên thì thật không hay chút nào!”
Hắn bất ngờ nắm chặt lấy tay ta, lực mạnh đến mức khiến ta đau nhói. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, sắc bén.
Ta nghi hoặc nhìn hắn.
“Ca ca—”
Hắn cắt ngang lời ta, gần như quát lên: