Ngã Kiến Thanh Sơn
Chương 11
Đệ ấy bướng bỉnh nhìn ta:
“Nếu tỷ lừa đệ, đệ sẽ không học nữa. Tỷ tỷ, hãy tin đệ, dù tỷ không phải Thái tử phi, dù chúng ta chẳng có gì, dù chúng ta nghèo túng, đệ vẫn sẽ học hành, sẽ làm chỗ dựa cho tỷ.”
Đôi mắt đệ đệ đỏ hoe, luống cuống dùng mu bàn tay lau nước mắt:
“Đệ không cần tiền đồ đánh đổi bằng mạng sống của tỷ, đệ chỉ cần tỷ khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”
“Tỷ tỷ, đệ chỉ còn mỗi tỷ thôi.”
Ta xoa đầu đệ ấy, mỉm cười dịu dàng:
“Sẽ không đâu, sau này sẽ không như vậy nữa đâu.”
Câu nói này, tất nhiên là ta lừa đệ ấy.
Ta đã chọn con đường quyền lực, một con đường đầy toan tính và lòng tham.
Ta không thể quay đầu.
Và ta cũng không muốn quay đầu.
…
Ta sống đến năm tám mươi chín tuổi, cả cuộc đời là một hành trình đầy sóng gió.
Quả nhiên, đệ đệ ta đã thực hiện được lời đệ ấy từng nói, nỗ lực học hành, đạt được danh vị Trạng nguyên, sau đó còn được phong hầu bái tướng, rồi trở thành người dưới một người trên vạn người.
Con đường đó đầy khó khăn.
Sự non nớt trong ánh mắt đệ ấy dần phai nhạt, thay vào đó là sự sắc bén và quyết đoán.
Đệ ấy nói:
“Đại tỷ, đệ sẽ làm chỗ dựa cho tỷ.”
Ta bước lên đỉnh cao, đỉnh cao nhất của quyền lực.
Từ Thái tử phi, đến Hoàng hậu, rồi trở thành Thái hậu.
Thứ duy nhất không thay đổi, là Ninh Ngọc.
Mười năm, hắn đối với ta như ngày đầu.
Còn ta, đối với hắn, là những toan tính đầy tâm cơ.
Hắn đi trước ta một bước.
Ta luôn nghĩ, mình không yêu hắn.
Nhưng khi hắn thực sự sắp rời khỏi cuộc đời ta, ta lại bối rối, hoảng loạn.
Hắn khẽ vuốt ve gương mặt ta, ánh mắt dịu dàng như thường lệ.
Hắn đặt ngọc tỷ, thứ quyền lực mà ta khao khát nửa đời, vào tay ta.
Trong di chiếu, hắn cho phép ta lâm triều xưng đế.
Hắn vén sợi tóc rơi xuống bên mặt ta, giống như đêm tân hôn, bàn tay run rẩy tháo từng chiếc trâm, từng món trang sức của ta.
“Lệnh Nghi, ta thích nhất dáng vẻ tham vọng, đầy toan tính của nàng.”
“Ta biết nàng giả vờ ngoan ngoãn.”