Ngã Kiến Thanh Sơn
Chương 10
Thế nhưng, trời cao chẳng vì nỗi sợ hãi của ta mà xót thương, giữ lại mẫu thân cho ta.
Cũng như phụ thân chẳng thể vì cơn giận dữ của mình mà nói năng hay cử động như người bình thường.
Ta quay lưng, nhìn phụ thân đang ngồi bất động, ta nhẹ nhàng nói:
“Phụ thân, món nợ mà người thiếu mẫu thân, nếu trời cao không đòi, thì chính con sẽ đòi. Con sẽ đòi lại công bằng cho mẫu thân của mình.”
Nước mắt ta rơi lã chã, nhưng miệng lại nở một nụ cười lạnh lẽo.
Ông ta cũng khóc, nhưng cùng với đó là nụ cười méo mó, châm chọc đầy hung ác:
“Ngươi… sắc suy, ... tình… nhạt… Ta… sẽ chờ… đến ngày ngươi… bị Thái tử… chán ghét…”
Ta cười khẩy, không buồn đáp lại.
Tình yêu đối với ta chẳng qua chỉ là một bậc thang leo lên quyền lực.
Có lẽ một ngày nào đó, ta sẽ c.h.ế.t vì những âm mưu toan tính của mình, nhưng tuyệt đối không phải vì tình yêu của Ninh Ngọc.
Ba tháng sau khi thành hôn với Thái tử, ta lấy danh nghĩa Thái tử phi, không chỉ phát cháo cứu trợ mà còn cùng các quan lại xây dựng nhà cửa cho dân bị nạn, tự tay xuống ruộng cấy lúa, an bài cho những phụ nữ lưu lạc vào các phòng thêu hoặc nhà bếp để học nghề tự nuôi sống bản thân.
Khi đứa con trong bụng ta được ba tháng, ngựa của Bát Hoàng tử điên loạn chạy trên đường phố. Ta vì cứu một lão nhân khỏi bị giẫm đạp mà lại mất con ngay tại chỗ.
Lão nhân đó là Thái phó đã cáo lão về quê, thầy của Hoàng thượng.
Bát Hoàng tử bị trách phạt, bị điều ra phong địa.
Ninh Ngọc không chỉ được Hoàng thượng khen ngợi và cảm thấy áy náy với ta, mà còn giành được sự ủng hộ của Thái phó.
Trong lúc ta tĩnh dưỡng, các môn sinh của Thái phó liên tục mang lễ vật đến Đông Cung thăm hỏi ta.
Ninh Ngọc thông minh, ngày càng thể hiện dáng vẻ của một quân tử nhã nhặn, khiến dân chúng và quan lại đều tín nhiệm, trao cơ hội cho hắn.
Bát Hoàng tử – con trai trưởng của Kế hậu, cũng là đối thủ lớn nhất của Ninh Ngọc – cuối cùng đã thất thế.
Ninh Ngọc cẩn thận thay thuốc cho ta, ánh mắt đầy đau xót khi nhìn vết thương sâu đến tận xương của ta, hốc mắt hắn đỏ hoe:
“Lệnh Nghi, nàng chịu khổ rồi. Sao lại đến nông nỗi này…”
Ta nằm trong lòng hắn, khẽ hôn lên môi hắn, dịu dàng nói: