Não Yêu Đương Của Mẹ
Chapter 9
9
Vị trí Lâm Mặc sắp xếp rất khéo léo, vị trí của chúng tôi và Lâm Nhiên tuy xa nhau, nhưng tôi có thể dễ dàng quan sát được nhất cử nhất động của bọn họ.
Không lâu sau, Lâm Nhiên và Châu Dương trước sau rời khỏi chỗ ngồi.
Tôi nhắn tin cho Lâm Mặc, anh ấy đứng dậy nói gì đó với Lâm Chí Văn, rồi rời đi.
Tôi có chút không yên tâm.
"Mẹ, làm như vậy có được không?"
"Làm như vậy đương nhiên là không được."
Tim tôi thót một cái.
Cảm giác không an tâm bắt đầu lan rộng.
Mẹ tôi thong thả nhìn điện thoại, nở một nụ cười tự tin.
Theo tầm mắt của bà ấy, tôi thấy một người giao hàng đang bị chặn lại ở cửa, cuống cuồng giải thích gì đó.
Sau đó nhân viên nhận lấy giấy tờ trong tay người đó, đưa đến cho Lâm Chí Văn.
Lâm Chí Văn xem xong thì sắc mặt thay đổi:
"Cậu ta cũng đến rồi sao?"
Nhân viên gật đầu.
"Đi gọi cậu ta đến gặp tôi."
Nhân viên đi mãi mà không thấy quay lại, Lâm Mặc lại trở về với vẻ mặt u ám.
Không biết đã nói gì với Lâm Chí Văn, Lâm Chí Văn cũng mặt mày đen như than, đi cùng anh ấy.
Lúc Lâm Mặc quay người, còn làm mặt quỷ với tôi, giơ tay chữ "V".
Tôi biết, mọi chuyện đã thành.
Lúc Lâm Nhiên trở về, không về vị trí của mình, mà chen đến bên cạnh mẹ tôi.
Anh ta nắm tay mẹ tôi, nói những lời nũng nịu: "Vừa nãy bố nuôi có thể đã hiểu lầm anh một chút, em đi giải thích giúp anh được không?"
Mẹ tôi kiên quyết rút tay về, thậm chí còn không nhìn thẳng vào anh ta:
"Tôi thấy cậu mới là người nên giải thích với tôi mới đúng."
Điện thoại mở lên, trên đó chính là hình ảnh Lâm Mặc điều chỉnh từ phòng giám sát ra, cảnh anh ta và Châu Dương đang thân mật ở trong góc khuất.
Hình ảnh hướng vào một bức tường, trên tường chỉ có một bức tranh.
"Cậu tưởng vị trí này không có camera, không thể bị quay lại. Nhưng cậu quên mất rồi, trên tường đối diện có một bức tranh, mà bức tranh này lại có một camera giám sát riêng."
"Hình bóng của cậu phản chiếu trên khung kính vừa vặn bị camera đó quay lại một cách rõ ràng."