Vậy mà cũng chính vì , ông mới rơi kết cục bi t.h.ả.m .
Đợi cha về, nhất định …
"Ơ kìa, ngươi đang đấy ?"
Chiếc túi thơm trong tay bất ngờ giật mất.
Người mới đến săm soi một hồi, ha hả:
"Ta hiểu ! Có ngươi cái túi thơm xí cho tức phát ?"
"Tiêu, Hoài, Phong!"
Bao nhiêu đau buồn lập tức tan biến.
Nhìn kẻ đột nhập đang tường đắc ý, nghiến răng nghiến lợi.
Từ nhỏ, Tiêu Hoài Phong là hàng xóm sát vách nhà .
Hai chúng quan hệ .
Trước đây, khi thể khá hơn một chút, cũng chỉ Tiêu Hoài Phong sẵn sàng dẫn trèo cây, lội suối chơi đùa.
chẳng hiểu vì , và Thẩm Kỳ Ân luôn hợp .
Tiêu Hoài Phong cứ luôn miệng rằng Thẩm Kỳ Ân đang nhằm .
khi đó thiên vị Thẩm Kỳ Ân, liền cho rằng nhất định là Tiêu Hoài Phong đúng.
"Ngươi đúng là đồ thấy sắc quên bạn!"
Mỗi như thế, Tiêu Hoài Phong lấy tay chọc trán , tức giận mắng: "Sao ngươi cứ dắt mũi như thế? Nếu Thẩm Kỳ Ân cần ngươi nữa, xem ngươi !"
"A Thẩm sẽ bỏ rơi !"
Ta tức giận phản bác.
Không ngờ lời ứng nghiệm thật.
"Ngươi về từ khi nào?"
Ta giật lấy túi thơm từ tay , hỏi.
Tiêu Hoài Phong thích ngao du khắp nơi.
Đã lâu gặp .
"Vài ngày ."
Tiêu Hoài Phong vung tay xuống, tiện tay lấy bánh bàn ăn.
Bất ngờ, tên hồ ly gian: "Hôm nay về, ngươi đoán xem gặp ai phố?"
Ta liếc một cái, lên tiếng.
Tiêu Hoài Phong híp mắt nghi hoặc: "Ngươi quan tâm, Thẩm Kỳ Ân cùng Tang Dao Dao …"
"Dạo phố."
Ta cắt ngang lời , nghiêm túc : "Thẩm Kỳ Ân thích , càng thể thành với ."
"Hắn thể …ưm!"
"Không hỏi!"
Ta lấy bánh chặn miệng Tiêu Hoài Phong, khó chịu mặt.
Tiêu Hoài Phong quả nhiên im lặng.
bao lâu.
"Vậy cái túi thơm xí từ ?"
"..."
"Ngươi tự tay ?"
"..."
Một lúc , Tiêu Hoài Phong thở dài:
"A Ngu , Tiêu ca ca nhầm . Ngươi thật sự hợp với chuyện chăm sóc gia đình, chi bằng cùng chu du thiên hạ ?"
Ta liếc mắt : "Chuyện ngươi bàn bạc với cha ?"
Tiêu Hoài Phong im lặng.
Cuối cùng đ.á.n.h trống lảng đổi chủ đề về túi thơm:
"Thôi , kẻ đá cuội thành minh châu, thì Tiêu ca ca sẽ là quý trọng. Ngươi yên tâm, nhất định phụ lòng A Ngu!"
Tiêu Hoài Phong vốn đắn, miệng lưỡi trơn tru.
Mà cũng tâm trạng giải thích với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-doi-ngoc-nghech-mot-doi-thuong/4.html.]
Ta cũng giải thích về những dòng chữ xuất hiện trong trung.
Thôi thì cứ vứt túi thơm cho :
"Ngươi thì cho ngươi đấy."
Thẩm Kỳ Ân cần.
thể để công sức bỏ lãng phí.
dứt lời, đột nhiên cảm thấy một ánh mắt thâm trầm khóa c.h.ặ.t lấy .
Ánh mắt đó mang theo tính xâm lược, đầy nguy hiểm, như loài rắn trườn bò săn.
Trực giác khiến chút khó chịu.
Ta nhíu mày sang, bất giác sững sờ:
"A, Thẩm Kỳ Ân?"
Không từ khi nào, Thẩm Kỳ Ân ở cổng sân.
Đôi mắt đen nhánh dán c.h.ặ.t lên .
Duyên Tròn Mộng Lành
nhanh, ánh mắt dường như vô tình lướt qua túi thơm trong tay Tiêu Hoài Phong.
Dừng mấy giây.
Rồi rơi xuống miếng ngọc bội vô tình Tiêu Hoài Phong rơi xuống đất.
Đôi mắt tích tụ cảm xúc ngày càng âm u.
Như mây đen cơn giông bão.
Khung cảnh quả thực kỳ lạ đến khó tả.
Cuối cùng vẫn là Tiêu Hoài Phong nhẹ, phá vỡ gian yên lặng ch.ết ch.óc .
"Về ?"
Ngón tay thon dài cố ý móc dây túi thơm đung đưa.
Tiêu Hoài Phong chắn mặt , cà lơ phất phơ Thẩm Kỳ Ân:
"Thật hổ danh tài t.ử, Thẩm công t.ử nhanh ch.óng vì trong lòng giành Đăng Vương, giỏi ghê nha?"
Lúc mới để ý đến chiếc đèn hoa trong tay Thẩm Kỳ Ân.
"Thẩm công t.ử!"
Phía vang lên tiếng gọi gấp gáp.
Tang Dao Dao vội vàng vén váy chạy tới.
Thấy ánh mắt dừng chiếc đèn hoa .
Sắc mặt nàng khẽ biến, lập tức chắn chiếc đèn.
Như thể sợ mở miệng cướp .
Ta cảm thấy buồn .
chợt nhớ một chuyện cũ.
Để lấy Đăng Vương trong Tết Thượng Nguyên, giải hết câu đố cả một con phố dài mới thể lấy đèn.
Những năm mà thèm.
thực sự bản lĩnh giải đố, nên nghĩ đến chuyện dùng tiền mua.
Kết quả, suýt nữa chủ quầy tức giận đuổi .
"Tại thể dùng tiền mua chứ?"
Ta bất bình lẩm bầm: "Ông chủ bày đèn chẳng để hút khách ? Ta mua sớm, còn thể về sớm, cứng nhắc như thế!"
Càng , càng bực bội.
Thẩm Kỳ Ân lôi ngoài, bên cạnh lặng lẽ lắng .
Một lúc lâu , đột nhiên lên tiếng:
"Nàng cảm thấy thứ đều thể mua bằng tiền ?"
Dưới bóng cây hoa đăng, ánh sáng lờ mờ len qua những tán lá.
Ta rõ biểu cảm của Thẩm Kỳ Ân.
Khi ngơ ngác sang, thấy một tiếng khẽ.
Hắn : "Ta lấy đèn cho nàng."
" đó chẳng …"
Chẳng một câu đố cũng giải ?