Một Đời Ngốc Nghếch, Một Đời Thương

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây, Thẩm Kỳ Ân vô cùng coi trọng miếng ngọc bội

Lúc nhỏ, thường giận dỗi vô cớ, thấy Thẩm Kỳ Ân quan tâm đến ngọc bội hơn cả .

Vậy nên lén giấu nó .

Ta vốn định hù dọa một chút, nhưng ngờ hôm đó vô cùng tức giận, sắc mặt đanh .

Hắn lạnh lùng ép ngọc bội ở .

Ta sợ lắm.

lúc đó, cha bắt gặp cảnh .

Hễ liên quan đến chuyện của , cha liền mất lý trí, phân rõ trái đúng sai.

Vậy nên dù rõ ràng là sai, cha vẫn nghiêm khắc trừng phạt Thẩm Kỳ Ân một trận.

Thế nhưng dù đ.á.n.h đến ngất , Thẩm Kỳ Ân vẫn bướng bỉnh, chịu cúi đầu nhận sai .

Ngay cả khi A Thẩm bất tỉnh, tay vẫn nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bội buông.

Từ đó, còn dám động ngọc bội của Thẩm Kỳ Ân nữa.

Giờ , vô thức nhặt ngọc bội lên đưa cho , đồng thời giải thích:

"Lúc nhặt ở sân viện, vốn định trả …"

lời đột ngột ngừng .

Ta kinh ngạc phát hiện rằng khi Thẩm Kỳ Ân nhận lấy ngọc bội, những dòng chữ trôi nổi mắt đột nhiên biến mất.

Chẳng lẽ chỉ khi cầm miếng ngọc mới thể thấy những dòng chữ đó?

Để kiểm chứng, thử đưa tay nữa. 

Không ngờ chạm đầu ngón tay của Thẩm Kỳ Ân.

Hắn lập tức sững .

Ánh mắt sâu thẳm dần tối :

"Nàng..."

Ta để ý đến phản ứng của .

Chỉ đến khi thấy những dòng chữ xuất hiện trở , mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên, chỉ khi cầm ngọc bội, mới thể thấy những dòng chữ kỳ lạ .

đây là ngọc bội của Thẩm Kỳ Ân.

Duyên Tròn Mộng Lành

Ta chút phiền.

Vốn dĩ, còn định dựa những dòng chữ để tìm nguyên nhân Tạ gia diệt môn, xem cách nào tránh khỏi kiếp nạn đó .

thích Thẩm Kỳ Ân đến , thì suy cho cùng, cha và gia tộc vẫn quan trọng hơn nhiều.

Thế nên, c.ắ.n răng, do dự lên tiếng:

"A Thẩm, thể... thể xin miếng ngọc bội ?"

Sợ lập tức từ chối, vội vàng bổ sung:

"Chỉ vài ngày thôi! Ta chỉ mượn vài ngày trả !"

Thẩm Kỳ Ân đáp.

Ánh mắt dừng bàn tay vẫn đang vô thức nắm lấy ngón tay của .

Chỉ là cái thoáng qua.

Ta chợt nhận , liền vội vàng rút tay về.

thu tay , cổ tay Thẩm Kỳ Ân cách lớp tay áo nắm lấy.

Động tác của trông vẻ nhẹ nhàng, nhưng mang theo một chút ý tứ thể kháng cự.

"Hửm? Nàng ngọc bội của ?"

Hắn cúi mắt , ánh mắt u tối.

Ta c.ắ.n răng, gật đầu.

Thẩm Kỳ Ân rơi trầm mặc.

lúc nghĩ sẽ đồng ý, trong tay bỗng nhét một vật gì đó.

Đầu ngón tay chạm , thoáng chốc dừng .

Sau đó, hờ hững rút tay về.

Giọng trầm thấp:

 "Vậy thì cầm cho chắc."

Ta ngẩn .

Không ảo giác , nhưng cảm giác khi câu , Thẩm Kỳ Ân đang ẩn ý điều gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-doi-ngoc-nghech-mot-doi-thuong/3.html.]

Đang định hỏi, thì khóe mắt chợt liếc thấy những dòng chữ trung đổi.

[Khoan ! Nam chính giao tín vật định quan trọng thế cho nữ phụ ?!]

Tín vật định ?

Ta bàng hoàng.

Chẳng lẽ đây là tín vật của Thái t.ử?

Sau khi hiểu sự thật, bỗng cảm thấy miếng ngọc trong tay trở nên nóng rẫy.

Cảm giác chút khó xử.

Đây là tín vật của Thái t.ử...

Chợt thêm vài dòng chữ khác xuất hiện:

[Dù thì nam chính cũng sắp hồi kinh , giữ ngọc bội cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, trao tín vật đính ước cho nữ chính, nếu nữ phụ thì cứ cho cô , để cô khỏi kiếm cớ quấn lấy nam chính nữa!]

Hóa là thứ vô dụng ?

Bảo Thẩm Kỳ Ân hào phóng đến thế.

Ta nhạt, siết c.h.ặ.t ngọc bội trong tay, kìm nén cảm giác chua xót trong lòng.

Ta khẽ mỉm với Thẩm Kỳ Ân:

"Cảm ơn A Thẩm. Hôm là Tết Thượng Nguyên, buổi tối hội hoa đăng, xem ?"

Thẩm Kỳ Ân chăm chú .

Một lúc lâu , khẽ "ừ" một tiếng.

Những dòng chữ rằng, đêm hội hoa đăng, Tang Dao Dao sẽ rơi xuống nước.

giữ chân mà Thẩm Kỳ Ân kịp đến cứu nàng , khiến nàng thương để bệnh căn .

Đây cũng là một trong những lý do khiến Thẩm Kỳ Ân cực kỳ căm hận .

Nếu ... sẽ để bọn họ cùng ngắm đèn là .

Có lẽ nếu vui vẻ, khi hồi kinh , vẫn thể nhớ đến chút ân tình của Tạ gia, đến mức tuyệt tình như tương lai .

Ta tự giễu nghĩ .

cũng việc khó.

Nói thật, ban đầu oán hận Thẩm Kỳ Ân.

Hận lạnh lùng, vô tình.

Tạ gia cứu , thế mà lấy oán báo ơn.

khi sự thật...

Ta mới , khi còn nhỏ, mỗi bệnh nặng, cha đều trút giận lên Thẩm Kỳ Ân.

Cha tin rằng, nếu chăm sóc hơn, sẽ ốm yếu như .

Thế là giữa trời đông giá rét, một đứa trẻ gầy gò như bắt quỳ ngoài tuyết lạnh.

Chỉ khi nào hạ sốt, mới nhà.

Ta đau, cũng chịu khổ cùng .

Hắn vốn là một đứa trẻ mua về tiểu tế xung hỷ, trong phủ chỉ hơn hạ nhân một bậc.

Lẽ , thể sớm về kinh thành.

cha ngăn cản .

Cha lo , sẽ ốm yếu như .

thì chẳng gì cả.

Họ đều giấu .

Không trách Thẩm Kỳ Ân thích .

Không trách Tang Dao Dao đỏ mắt c.h.ử.i là đồ "tai họa", hại Thẩm Kỳ Ân.

Không trách Thẩm Kỳ Ân thích Tang Dao Dao.

Nụ gượng gạo môi vụt tắt.

Ta thấy bọn họ xuất hiện trong hội hoa đăng, thấy cảnh hai họ tâm đầu ý hợp, trai tài gái sắc.

Ta tiện tay quăng ngọc bội sang một bên, gục đầu lên bàn.

Nhìn chằm chằm chiếc túi thơm còn kịp tặng.

Mũi bỗng cay xè.

Ta nhớ cha quá...

Cha tất cả cũng chỉ vì .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận