Sau đó, Tang Dao Dao c.ắ.n răng ném một mồi lửa lớn hơn:
“Ngươi sự thật việc Tạ gia diệt môn ?”
Chỉ một câu .
Thành công khiến bình tĩnh trở .
“Ngươi rốt cuộc gì?”
Những dòng chữ lâu cung cấp bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Cho đến giờ, vẫn Tạ gia gặp chuyện gì.
Càng tìm cách nào để tránh t.h.ả.m họa diệt môn .
“Rất đơn giản.”
Tang Dao Dao nở nụ gian xảo.
“Ngươi khiến Thẩm Kỳ Ân theo về kinh thành .”
Tang Dao Dao rằng, Thẩm Kỳ Ân đối xử với khác biệt.
Thuộc hạ của Thẩm Kỳ Ân cũng .
Thẩm Kỳ Ân vì nên mới chần chừ chịu hồi kinh.
Chỉ mới thể thuyết phục rời .
luôn cảm thấy điều gì đó đúng.
“Hôm nay là nàng đưa t.h.u.ố.c?”
Giọng khàn khàn kéo trở thực tại.
Thẩm Kỳ Ân nhíu mày, theo phản xạ đón lấy bát t.h.u.ố.c trong tay .
“Có bỏng tay ?”
Ta lắc đầu: “Ta yếu ớt đến thế.”
Thẩm Kỳ Ân tin.
Thấy tay ửng đỏ, lập tức lấy cao d.ư.ợ.c quý giá bôi một lớp dày lên đó.
Ta quen với sự chăm sóc của Thẩm Kỳ Ân.
Từ nhỏ đến lớn đều như .
Hắn tuy lạnh lùng với , nhưng khi chăm sóc vô cùng chu đáo, thậm chí còn cẩn thận hơn cả nha chăm sóc bên cạnh .
Nếu lớn lên, nam nữ khác biệt…
Ta bỗng ngẩn .
Rồi cúi đầu Thẩm Kỳ Ân.
Hắn mím môi, nhíu c.h.ặ.t mày.
Cẩn thận nâng bàn tay lên.
Những ngón tay thon dài dịu dàng thoa t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng tán đều để d.ư.ợ.c cao tan hết.
Lướt qua từng kẽ tay.
Duyên Tròn Mộng Lành
Không bỏ sót chỗ nhỏ nào.
Rõ ràng chỉ là một hành động bôi t.h.u.ố.c nghiêm chỉnh.
hiểu , lúc Thẩm Kỳ Ân khiến tim đập mạnh kiểm soát.
Bỗng nhiên, nhớ …
Thẩm Kỳ Ân thể chịu đựng vết tát đỏ bừng mặt suốt mấy ngày.
Một ý nghĩ thể tin dần dần hiện lên trong đầu .
Ta hoảng loạn đầu chỗ khác.
trong lúc vô tình, liếc thấy một vật màu xanh lá quen thuộc giường.
Cái đó là túi hương uyên ương xí tặng Tiêu Hoài Phong ?
Sao nó ở đây?
Có lẽ ánh mắt của quá nóng bỏng.
Thẩm Kỳ Ân nhận , ngẩng đầu lên.
Hắn khựng .
Rồi giả vờ như chuyện gì, khéo léo nghiêng .
Vừa đủ để che khuất tầm của :
“Xong .”
“A Thẩm, thích ?”
Hai giọng đồng thời vang lên.
Cơ thể Thẩm Kỳ Ân ngay lập tức cứng đờ.
Không nhúc nhích.
Chỉ đôi mắt đen sẫm, chăm chăm .
Ta ngửa đầu , chậm chạp lặp :
“Huynh thích ?”
Nếu thích, vì đối xử với dịu dàng đến ?
Nếu thích, vì chăm sóc chu đáo đến thế?
Nếu thích, vì lén giữ túi hương tặng khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mot-doi-ngoc-nghech-mot-doi-thuong/12.html.]
Ta bỗng nhận một điều.
Từ khi thể thấy những dòng chữ , từng hỏi Thẩm Kỳ Ân rằng nghĩ gì.
Ta tin những dòng chữ đó.
Rồi mặc định Thẩm Kỳ Ân hận , hận Tạ gia.
Sau , sẽ thờ ơ tan cửa nát nhà.
Nghĩ kỹ .
Hình như cũng thích Thẩm Kỳ Ân nhiều như vẫn tưởng.
Ý thức điều , chút chột .
Thẩm Kỳ Ân vẫn im lặng.
Ta hổ gãi gãi má:
“Nếu tiện …”
“Thích.”
Âm thanh khàn khàn, đè nén cất lên.
Thẩm Kỳ Ân vội vàng mở miệng:
“Ta yêu nàng, A Ngu!”
xong như thấy .
Hắn mím môi, yết hầu khẽ trượt lên xuống, vẻ mặt lúng túng .
như càng khiến rõ đôi tai đỏ sắp nhỏ m.á.u của .
Thẩm Kỳ Ân thấp giọng lặp :
“Ta yêu A Ngu.”
Ta hỏi hai .
Hắn trả lời hai .
Lòng bàn tay chạm , đột nhiên trở nên nóng rực.
Ta theo bản năng rụt tay , đ.á.n.h trống lảng:
“Thuốc sắp nguội , A Thẩm, mau uống .”
Thẩm Kỳ Ân ừm một tiếng.
ánh mắt như chút uất ức.
Đặc biệt là khi nâng bát t.h.u.ố.c lên.
Thẩm Kỳ Ân dừng , nhẹ giọng hỏi:
“A Ngu uống t.h.u.ố.c ?”
Tim thắt .
Không dám đối diện với ánh mắt của mặt.
Ta rũ mi xuống, nhẹ như thể chuyện gì:
“Huynh uống t.h.u.ố.c, thế thì cơ thể mới mau khỏe lên .”
“Được.”
Thẩm Kỳ Ân hề do dự, ngửa đầu uống cạn.
“A Ngu.”
Khi còn đang kinh ngạc, Thẩm Kỳ Ân bỗng cúi xuống, hôn lên cổ tay .
Lưỡi nóng ẩm lướt qua, cảm giác rõ rệt lạ lùng.
Ta theo bản năng rụt tay , nhưng Thẩm Kỳ Ân giữ c.h.ặ.t.
Sau đó, một cơn đau nhói.
Lần đau hơn nhiều.
Ta hít một lạnh.
thủ phạm trông còn đáng thương hơn .
Thẩm Kỳ Ân dụi tay , ánh mắt đen sẫm ẩn chứa khát vọng khiến mà kinh hãi.
Hắn nhẹ giọng:
“Nàng chờ .”
Sau đó ít lâu.
Thẩm Kỳ Ân đang hôn mê thuộc hạ mau ch.óng đưa lên xe ngựa.
Vậy mà còn yêu nữa chứ.
Tính toán thứ kỹ càng như , ngay cả việc mang theo Tang Dao Dao cũng quên.
Nhìn ánh mắt đắc ý của nàng , khỏi cảm thấy chua xót trong lòng.
Càng nghĩ càng cảm thấy, lẽ Thẩm Kỳ Ân cũng giống , chỉ là ngoài miệng mà thôi.
Trước khi rời , trả ngọc bội cho Thẩm Kỳ Ân.
Bởi vì đêm đó, cuối cùng nguồn cơn của tai họa .
Tạ gia giàu nức tiếng, gia sản dồi dào nứt đố đổ vách, từ lâu khiến tên huyện lệnh thèm .
Vì , tên cẩu quan cấu kết với thổ phỉ, dàn cảnh t.h.ả.m sát cả Tạ gia, hại tan cửa nát nhà.
Ta vội vã chạy về báo tin cho cha.